Tác giả H. (Nguyễn Văn Phong)

Tác giả H. (Nguyễn Văn Phong)

 Tôi quen ông H sau một làn gặp tình cờ ở quán phô tô cóp pi. Nói là tình cờ chứ thật ra cũng không tình cờ lắm đâu. Nhưng hình như ông đánh máy một bài thơ lục bát. 

Ký ức mùa đông (Nguyễn Thanh Phong – Bình Thuận)

Ký ức mùa đông (Nguyễn Thanh Phong – Bình Thuận)

 Mỗi độ đông về gió bấc vây
 Đồng chiều mông quạnh, dáng mẹ gầy
 Mặt trời đi ngủ, mẹ lại thức
 Giũ mót phần rơm bỏ cuối ngày.

Viết cho ngày 20-11 (Cao Vỹ Nhánh)

 Viết cho ngày 20-11 (Cao Vỹ Nhánh)

 Trên những ngả đường sáng nay, ta dễ dàng bắt gặp những chiếc giỏ xe chở đầy những đóa hoa tươi thắm dâng tặng thầy cô của học trò. Yêu kính thầy cô vốn là một tình cảm tự nhiên, một chuẩn mực đạo đức xưa nay

Mái tóc thầy (Nguyễn Đặng Thanh Thủy - Trà Vinh)

Mái tóc thầy (Nguyễn Đặng Thanh Thủy - Trà Vinh)

 Lén nhìn thầy qua ô cửa ngày xưa
 Vẫn là thầy chẳng có gì thay đổi
 Nhưng một điều làm tim con đau nhói
 Tóc của thầy bạc trắng cả thầy ơi!

Nỗi niềm nhân ngày nhà giáo (Triệu Lam Châu)

Nỗi niềm nhân ngày nhà giáo (Triệu Lam Châu)

 Mùa thu năm 1964 tôi lên học lớp năm Trường cấp 2 Đức Long, Hoà An, Cao Bằng – cũng là lúc Hoa Kỳ bắt đầu tiến hành cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc Việt Nam bằng không quân.

Dã quỳ Pleiku (Nguyễn Minh Phúc - Kiên Giang)

Dã quỳ Pleiku (Nguyễn Minh Phúc - Kiên Giang)

 Dã quỳ vàng thẳm Pleiku
 Mùa thu đắm đuối lời ru - tôi về
 Nghe chiều vàng rực đê mê
 Say em và ngụm cà phê nồng nàn

Lũ quê (Phan Minh Châu)

Lũ quê (Phan Minh Châu)

 Tỉnh đã nghèo phố cũng rớt mồng tơi
 Dăm sào ruộng chỉ đủ vừa đắp bữa
 Trời không thương tháng mười mưa xối xả
 Những con đường mới đó đã thành sông

Mùa hoa tam giác mạch (Triệu Lam Châu)

Mùa hoa tam giác mạch (Triệu Lam Châu)

 Niềm tím đôi mình tràn khắp chốn mênh mang
 Đồng hoa mới mang màu râm ran kỳ vĩ ấy
 Niềm váy thon mềm giấu áng thơ giòn cựa quậy
 Thêm một Hồ Xuân Hương chắt chút… nảy nòi trời…

Trả lại cho em (Đào Xuân Suyền - Bình Định)

Trả lại cho em (Đào Xuân Suyền - Bình Định)

 Anh trả lại cho em những dòng thơ ngày ấy
 Đã một thời lạc bước giữa trời “Tây”.
 Trả lại cho em những vần thơ vụng dại
 Mái trường xưa và cái tuổi thơ ngây.

Thương quá quê nhà (Hồ Thị Quỳnh Lâm - Huế)

Thương quá quê nhà (Hồ Thị Quỳnh Lâm - Huế)

 Con trở về khi cơn bão đi qua
 Gặp lại cha thẫn thờ bên mái gác
 Ánh mắt mẹ chùng đi ngơ ngác
 Đứa em thơ tím tái gốc cây già

Mẹ tôi + Người khách lạ (Nguyễn Đặng Thanh Thủy - Trà Vinh)

Mẹ tôi + Người khách lạ (Nguyễn Đặng Thanh Thủy - Trà Vinh)

 Sương còn níu lại trên nhành cỏ
 Ánh sao khuya sáng tỏ chợt tàn
 Chim còn giấc ngủ miên man
 Mẹ tôi đã gánh gióng hàng trên vai

Tháng mười (Trần Đức Tín - Cà Mau)

Tháng mười (Trần Đức Tín - Cà Mau)

 Hiên nhà ai khêu bấc đèn cháy đỏ
 Bỏng rát mặt người, đau cả gió mồ côi!
 Trời miền Nam, Chúa nỡ dỗi chia đôi 
 Chỉ hai mùa, có chạnh lòng cô Bắc kì nho nhỏ ?

Chùm thơ tháng 10 của Huy Uyên (Đà Nẵng)

Chùm thơ tháng 10 của Huy Uyên (Đà Nẵng)

 Mười năm em tóc hạ huyền
 Ngày tiễn nhau không hò hẹn
 Màu hoa buồn tím bằng lăng
 Chiều rồi sao em không đến

Nói cùng em (Nguyễn Ngọc Nhiên - Cà Mau)

Nói cùng em (Nguyễn Ngọc Nhiên - Cà Mau)

 Em à thu đã tàn chưa?! 
 Mà lưa thưa giọt đong đưa gió lùa 
 Bên sông cành liễu cợt đùa 
 Thùy dương réo gọi hương mùa đông sang

Công ty giải pháp tin học Non Việt Nam

Đất Phú

 
Website được thiết kế bởi Công ty NON VN

Tổng lượt truy cập: 256819