Bên bến đò xưa

Chậm chiều xa, loay hoay chuyện áo cơm

Nghe văng vẳng tiếng đò xa bến nước

Bao khát vọng, loanh hoanh đời trầy xước

Cây ổi cuối vườn lẩn khuất hương thơm

                          *

Luẩn quẩn bên đường cũng một mùi hương

Mỏi mắt đi tìm, một thời trai trẻ

Trong suốt tháng năm, ưu tư giằng xé

Trắc trở ầm thầm, định kiến lệch phương

                          *

Cũng bến đò này của một ngày xưa

Câu vọng cổ không còn ai hát nữa

Trong cuộc nhậu đã trôi bờ nhừa nhựa

Ly rượu xây chừng, lần lựa đẩy đưa

                          *

Tiếng hát liêu xiêu, rượu cạn hết rồi

Câu chuyện cũ, ba bốn người giành kể

Bao giá trị, tháng năm thành ước lệ

Không biết ai còn cất giữ giùm tôi

                          *

Một vệt hương xưa trong nắng cũ càng

Vô tư gió cuốn theo chiều mở đóng

Thao lao chuyện, chợt lặng im ngưng đọng

Khắc khoải trôi chiều, một chấm thời gian ...

          Lê Thanh Hùng

Đã là sông thì sẽ chảy

“Suối chảy đời suối và sông chảy đời sông”

Sao con mương bên hiên nhà, loằng ngoằng không chịu chảy

Rác rến lưu cửu bao năm trở mình trỗi dậy

Tránh gió dạt bờ, xoay chuyển lòng vòng

                              *

Đã xáo động giấc mơ thời thiếu nữ bằng sự hoài nghi

Biết đâu đó có ai còn mong đợi

Mà thời gian lọt qua kẽ tay, ngoài tầm với

Cơn gió lạ đong đưa, gợn sắc kiêu kỳ

                            *

Sao đánh đố cuộc đời bằng sự lỗi thời

Khi không tự viết được ra lời phát biểu

Thì đâu có trách nhiệm, tư duy gì vin níu

Cứ hời hợt cho hết ngày, rệu rã buông lơi

                             *

Đêm dần qua và mơ ước cũng dần xa

Rách toạc những tháng năm chộn rộn

Mà tuổi trẻ đầu tư vào đó, biết đã thu hồi đủ vốn?

Tính toán loay hoay đến vàng mắt xanh da

                            *

Trời đã sáng, bóng mờ lớp lớp vỡ toang

Rều rác khô cong dưới ánh mặt trời, lộ dần ra bản chất

Chiêm nghiệm chuyện bao đời: hơn - thua, được - mất

Sao rậm rực bên đường, trong tiếng gió quẩn đồi hoang ...

          Lê Thanh Hùng

Em lấy chồng xứ xa

Biển đời, mênh mông quá

Hun hút chiều-khơi xa

Đường đời bao nhiêu ngã?

Vô tình, em bước qua

                *

Đánh rơi tình hư ảo

Chập chờn trước ngã ba

Sao mơ hồ gượng gạo?

Chìm trong bóng nắng tà

                 *

Bay đi, lời khờ khạo

Lần hồi một mình ta

Sang sông kìa, chim sáo

Gọi gì ? nghe thiết tha ...

                 *

Em qua, còn ngoảnh lại

Bến vắng, đò quay ngang

Lục bình xuôi, vướng phải

Ngập ngừng trôi điệu đàng

                *

Giờ đây ngoài tầm với

Đắm đuối và kiêu sa

Muộn rồi, ai có đợi

Ngậm ngùi xa, quê nhà ...

          Lê Thanh Hùng