Càng ốm nặng càng tốt
src=http://s6.netlogstatic.com/vi/p/oo/167445883_15972717_2429222.jpg

Bà mẹ già được ông con làm quan to đón từ quê lên tỉnh chơi. Vốn bản chất là một nông dân chăm chỉ nên lên thành phố không có việc gì làm bà cụ thấy chân tay như thừa thãi. Đã như thế ngày nào cụ cũng được ăn ngon, toàn những thứ khi còn ở quê cụ chưa được ăn bao giờ. Ông con làm quan to nhưng về quê tỏ ra rất khiêm tốn để khỏi bị nghị dị.

Thấy ăn không ngồi rồi mãi bà cụ tỏ vẻ lo lắng nói với thằng cháu nội:

- Cứ ăn mà không làm gì thế này thì sạt nghiệp mất cháu ạ!

- Bà khỏi phải lo… - Thằng cháu lấc cấc nói: - Bố mẹ cháu đón bà lên đây là để bà sẽ “tạo nguồn thu tài chính mạnh” cho nhà mình đấy ạ!

Bà cụ ngạc nhiên:

- Bà già cả rồi còn làm được cái gì ra tiền nữa…

- Ối… bà làm ra nhiều ấy chứ?

- Nhưng bà cứ ốm yếu liên tục thế này thì còn làm gì được?

- Thì chỉ cần bà cứ… ốm liên tục là được, càng ốm nặng càng tốt, càng làm ra nhiều tiền bà ạ! Hôm trước bố cháu bị đau lưng một tý vào viện mấy hôm thu hoạch đã bằng ngày xưa bà cấy một mẫu ruộng hai ba năm liền đấy!

Bà cụ không hiểu thằng cháu nói như thế nghĩa là thế nào. Nhất là khi bà cụ nghe lỏm con dâu nói con trai bà:

- Gay quá ông ạ! Bà lên đây được ăn uống sướng lại khỏe ra, chả ốm đau gì thế này khéo mà... lỗ vốn mất ông ạ!

Ông con trai bảo:

- Cứ yên tâm, cụ già rồi thể nào mà chả có lúc ốm! Hay là bà đưa cụ đi khám rồi nằm viện vài hôm để thông báo cho mọi người trong cơ quan đến thăm...

- Nhưng cụ bảo chả ốm đau gì không chịu đi viện đâu!

Ông con trai đành nói:

- Thôi đành chờ vậy!

Cụ nghe hai vợ chồng ông con trai trao đổi mà không hiểu gì. Một hôm do mắt kém lại sơ ý cụ bị ngã cầu thang gãy chân. Trong khi chờ xe cấp cứu đến thằng cháu gọi điện cho bố mẹ báo tin:

- Tốt quá rồi bố mẹ ơi! Bà đã bị gãy chân, vỡ đầu chảy máu lênh láng rồi, bố mẹ về ngay để đưa bà đi viện nhé!

Huỳnh Hạnh