(Nhân đọc hồi ký “ CHỊ HIỀN” của Nguyễn Đại Duẫn - Hội VHNT Quảng Bình)


Ngày tôi về dạy Trường Bổ túc

Gặp chị ngay vừa lúc tới trường

Chị Hiền trông thật dễ thương

Dáng người nhỏ nhắn, má hường xinh tươi

 

Chị nhìn tôi, nụ cười duyên dáng

Đôi môi xinh, mắt sáng nhung huyền

Bên tôi, chị ngỏ lời khuyên:

“Cậu còn quá trẻ, sao lên xứ này?

 

Cậu có biết trường đây Bổ túc

Dạy những người cấp chức khá cao

Nơi này sẽ lắm gian lao

Xa dân, chẳng dễ đường vào thăm chơi”

 

Trường mới dựng giữa nơi đồi núi

Đất hoang sơ, nắng bụi gió Lào

Học viên tuổi tác đã cao

Mới qua cấp I, bước vào cấp II ...

 

Chị hơn tôi vừa hai tuổi chẵn

Nụ cười xinh, răng khểnh rất duyên

Vui tươi, tính cách dịu hiền

Chị khoe quê chị nơi miền sông Gianh

 

Làng xóm chị chạy quanh sườn núi

Đồi tiếp đồi, rất đỗi nên thơ

Tới mùa vàng rực nương ngô

Khỉ về bẻ trộm lô xô cả bầy

 

Cháu trai chị về đây cùng ở

Tôi có thêm bạn nữa chung phòng

Ba người cùng nấu ăn chung

Niềm vui chia sẻ, người cùng quê hương

 

Chiều Chủ nhật tìm đường lên núi

Vào rừng sâu kiếm củi đã khô

Đường về tai nạn bất ngờ

Chị Hiền té ngã nằm đơ một mình

 

Tôi cùng cháu vô tình về trước

Quay lại tìm, từng bước ngó nghiêng

Đây rồi... nghe tiếng chị rên

Đầm đìa máu chảy một bên ống quần

 

Chị đã ngã khi lần xuống dốc

Cõng chị lên, tức tốc đi về

Ôi sao mà chị nhẹ ghê

Vô cùng ân hận, tôi tê tái lòng ...

...

Hôm chị về nhà mong gặp mẹ

Tôi bỗng nhiên... không thể buồn hơn

Đêm nghe tiếng dế nỉ non

Tự nhiên nhớ chị, tâm hồn chơi vơi. ...

 

Một ngày xuân đẹp trời, chị rủ

Về thăm quê, bến cũ sông xưa

Chẳng may sự cố bất ngờ

Làm tôi đuối nước bên bờ sông Gianh

...

Nhớ trường lớp, tôi nhanh trở lại

Khi xuống ga còn phải đi thêm

Giữa đường nghỉ, ngắm trăng lên

Được ngồi bên chị trong đêm tuyệt vời

 

Chị hôn lên má tôi vội vã

Rồi nói rằng: “Chị quá yêu em”

Tim tôi như trống dội lên

Lần đầu cô gái hôn bên má mình

 

Niềm ngây ngất vô hình chợt đến

Tôi như người nhấp chén rượu say

Vài ngày sau bỗng chia tay

Tôi vào bộ đội một ngày tháng Tư

 

Tạm biệt chị cũng từ buổi ấy

Tôi nghe lòng biết mấy vấn vương

Từ ngày xa cách mái trường

Lòng tôi càng thấy nhớ thương chị nhiều

 

Tự nhủ lòng đã yêu chị ấy

Mà chưa từng ngỏ lấy một câu

Hiền ơi! Nếu được từ đầu

Lòng em giữ mãi trước sau tình này.

Sài Gòn 21/10/2021

 Hoàng Đại Nhân (Hội viên Hội VHNT Trường Sơn - Thủ Đức)