Rồi cũng qua đi tháng mười hai lạnh giá

Tôi chia tay cơn mưa phùn ngày cuối năm

Chia tay cái dáng co ro rét căm căm

Chia tay những sợi tơ giăng qua hồn người màu xám

Nhìn ngọn gió cuốn đi từng chiếc lá kim bay mất

Lặng lẽ hàng thông gầy guộc ẩm ướt trên đồi cao

Con đường quanh co không biết đưa tôi đến một nơi nào

Dốc lên cao lại xuống thấp biết điểm nào dừng em nhỉ

Mưa thành hạt pha lê long lanh trên mái vòm cũ kỷ

Trên chiếc khăn quàng quấn cổ và trên mái tóc dài của em

Tôi thấy em rất xa như làn sương mỏng êm đềm

Bồng bềnh thành đám mây trời trôi về vô định

Lấp xấp có tiếng than van trên mái nhà cổ kính

Phải chăng là khúc hát buồn bã của một loài chim không tên

Đâu đó tiếng ngân nhà thờ một ngày trước giáng sinh

Khi em về ngang qua sau thánh lễ tan rất muộn.

 

Từ ô cửa trọ tôi nhìn xuống mặt hồ

Bất chợt nhận ra con sóng thật cô đơn

Con sóng lao đao đi giữa chợ đời, đi giữa dòng người vội vã

Con sóng mộng du trên từng con dốc dài, trong từng giấc mơ nghiệt ngã

Chia tay em, tôi chia tay cơn mưa phùn

Ôi những cơn mưa phùn không thể nào quên

Như ta chia tay một năm cũ sắp đi qua vậy mà

Mai chỉ còn là nỗi nhớ in trong từng con phố

Mai chỉ còn là rong rêu trên ngôi nhà cổ

Những con dốc một thời em đã đi qua

Cố giấu nỗi buồn và tiếng thở dài xa ngái

Tôi gởi lại núi đồi những buổi chiều mê ngủ

Dây hoa móng rồng xanh níu chân khách lữ

Có mấy bậc thang rêu phong của từng con dốc

Không tìm thấy người thiếu phụ đi tìm bông hoa

Mang tên hạnh phúc cho cuộc đời mình

Mỗi người chúng ta đều giữ trong lòng một ước mơ thầm kín

Ngát hương của một thời tuổi trẻ

Tôi sẽ chẳng còn gặp em ở bất cứ đâu bất cứ nơi nào

Trong một Đà Lạt khói sương trùng trùng mộng dữ

Niềm đau hạnh ngộ sẽ không dành cho một ai

Trong hai chúng ta khi thời gian

Viễn du vào không gian đầy huyễn hoặc

Chia tay cơn mưa phùn Đà Lạt

Chia tay em nhé.