Có một hôm, em mặc áo bà ba vàng

Giữa áo pull quần jean, bạn bè trang lứa

Ngọn gió bung biêng, bật khoảng trắng mờ lần lựa

Gợi mở cho gã trai khờ, mùa đã sang

                            *

Theo nắng, chiều đi, lối mộng đầy hoa

Vô tư tiếng cười, giăng giăng khuất lấp

Như đưa đẩy một niềm vui giả lập

Góc nắng, chiều nghiêng, xa vắng nhạt nhòa

                            *

Em ngập ngừng, từng bước dung dăng

Sân phố nhỏ, chợt chùm phượng hồng thắm đỏ

Ngập ngời nắng, chói chang điều để ngỏ

Rớt xuống trăm năm, mờ tỏ nhùng nhằng

                            *

Chiếc áo bà ba vàng, đang chấp chới tươi xinh

Bùng vỡ chiều êm, ngượng ngùng xao xuyến

Dáng nhỏ lưng ong, ngược chiều phô diễn

Đằm thắm trôi, trong nắng gió trở mình

                            *

Chiếc áo bé xinh sáng cả quảng trường

Như dắt anh về tháng năm thơ dại

Không vướng bận điều gì, mùa nối mùa mê mãi

Vỡ vụn bên đường, những ký ức lệch phương ...

 

Lê Thanh Hùng

Bắc Bình, Bình Thuận