Ngoài trời trở gió sang Đông

Lá vàng xơ xác, nhói lòng con xa

Rưng rưng hình bóng quê nhà

Chiều phai tím đẫm lệ nhòa bâng khuâng

 

Cúc vàng héo hắt ngoài sân

Nghe hanh hao rụng bao lần Thu qua

Mấy Đông thương mẹ, nhớ cha

Cách vòng tay ấm, con xa không về

 

Thương cha đau bệnh nằm mê…

Rẫy nương bóng mẹ chiều quê mịt mờ

Canh khuya vai lạnh bơ vơ

Tìm hơi ấm mẹ, con mơ…đêm dài

 

Nắng loang tóc mẹ bạc phai

Gánh đời dâu bể, bờ vai hao mòn

Con ngồi soi bóng hoàng hôn

Lòng nghe ray rứt, chiều hôm tháng ngày

 

Gió Đông buốt giá chiều nay

Trông về quê mẹ mắt cay giọt buồn.