-  "Cho em gọi tiếng CHỒNG lần cuối"...

Nghe em nói lòng anh buốt nhói

Giọng nói dịu hiền, giọng nói yêu thương

Người thôn nữ xa phương...

 

Anh đã yêu em bằng cả trái tim

Những muốn đưa em, tới chân trời vĩnh tuyệt !

Vẫn biết đời em có nhiều ngang khuất

Chưa thể nào gột rửa hết, để theo anh.

 

Anh gọi em VỢ ÚT thân thương

Em gọi anh là CHỒNG trìu mến

Tình ta dẫu bao la như sóng biển

Vẫn êm đềm, sâu thẳm đáy đại dương.

 

Tối tối về... Anh ân ái bên em

Em vẫn chiều chồng, với bao niềm cảm xúc

Và cùng nhau, những tháng ngày hạnh phúc

Thế giới tưởng chừng chỉ có hai ta.

 

Thôi, về đây em ! Anh không thể chia xa

Sẽ bất chấp mọi điều ngang trái

Để em gọi tiếng "chồng" mãi mãi

Anh ngọt ngào, trong tiếng "vợ" thương thương...

 

Ta lại ôm em vào lòng

-  Người thôn nữ quê hương !