M Ị   C A

 

Em như con dế , tuổi thơ, Tôi đi tìm 
Chiều rêm da, nắng trau nung bóng ngã
Đồng sâu, muôn suối, rừng xa 
Chẳng biết mệt, thú đam mê chảy nhựa
Dù Em ở sâu, đá tạc dựng nghìn năm 
Rảo tìm cho được, chiu chắt lối mưa tằm
Một nghìn lửa bày 
đốt đời tuổi trẻ giữa ngực 
tình yêu đâu thể hóa cát với tiềm thức 
Chao ôi.. khuôn mặt em 
như gương 
Tôi ngắm soi từ thời thiên cổ
Từ thời Tôi lang bạt, địa ngục tới thiên đàng
Thời chưa sinh ra, hồn chắn ngự non cao 
Vị thần tình yêu ban phép màu 
Tôi ôm cả vùng trời, rạch từng lọn mây trắng 
ngắm em, mộng thiên đường hồng đào
Chẻ giấc chim bao ấm mùi nắng 
Em muôn thuở, Tôi nhốt vào cánh cửa tình sử 
tao đàn bất tử..núi,sông, rừng tình tứ 
lưng đồi nghiêng,mùi hương trầm ngậm miệng gió
Thanh biếc lá cỏ 
cho em tình yêu núi rừng 
muôn thú lạ, bạt ngàn,thác suối reo mừng 
Em như linh chi nghìn năm chưa từng thấy 
giục Tôi tìm bước phong trần thế kỷ
Tôi thánh thiện, trời bật mí..
theo con chim thần, về cuối rừng, một dãy hang 
bùng ánh quang 
Những viên ngọc chói chang 
Em bước ra, nàng công chúa cổ tích 
Tóc chải hương rụng, nghe quen, lần trìu mến hít 
à trầm hương tẩm gió quyến rũ, ngẩn ngơ tìm 
Em đây rồi..
người mộng thời khai thiên lập địa 
Truyền kiếp những vị thần tình yêu
Tôi cho em linh hồn, em đeo lên xác thịt
Đôi ta ngày đó..
có trước Ngưu Lang - Chức Nữ
Mới trinh nguyên hạt giống thiên sứ 
Nứt mọng, thành dây tơ hồng, và một cây si 
Bóng râm nép khuất hiên nhà 
Có hồn,có sắc, đầy rợp tiếng chim ca 
Ôi nhiệm màu, từ đôi mắt thánh thiện 
Vĩnh cửu rồi.. cổ tích rồi..
Sao có thể, lấy lại khi dâng hiến.

 

ĐỜI TÔI NHƯ TIẾNG CHIM CA

 

Chuỗi bình minh co hơi thở giá lạnh 
Vành sương mai, tôi ví như tình yêu
Em khán đài, mà tôi mồ hiu quạnh 
Kín cỏ hoang, lặng tâm khúc địa cầu

Cây có rừng đàn chim bay về trú 
Chạm mắt ngọc, trổ thiên thanh trường ca 
Nếu biển cả, tôi vờn lên trán tối 
Hồn mặn mòi biên biếc mùi thiên nhiên

Em vẫn em một bình minh gương phẳng
Soi ngắm tôi, nét khờ, nét đơn côi 
Làn da ấy đen thâm màu ảo dị
Chỉ có ngực tình yêu dồn cao vời

Sao em biết! Tôi ngự dưới đáy nguyệt
Hay du dương, sánh triều môi thiên đàng
Sầu chín ửng, rụng trên đám cỏ biếc 
Mộng dật dờ cánh rã giữa trần gian

Tôi chết rồi, mà hồn nào có lạc 
Cõi mơ hồ, suối tóc như lụa mềm 
Xa sao đành đôi mắt người yêu dấu 
Xa sao đành làn da mùi hương êm

Sống để yêu, chết làm ma si tình 
Sương quyện mình, ảo ảnh chốn hồi sinh 
Lá còn xanh, vạn vật rất mới mẻ
Tôi vẫn đây , những tàng cây rung rinh

Em có nghe, tiếng chim bên cửa sổ 
Hồn tôi đó, ríu rít gọi tên em 
Như rêu xanh, nghìn năm ôm tảng đá
Tôi nghìn năm, gọi em mãi bên thềm.

  

T Ạ I S A O...

 

Em sẽ quên những điều Tôi nhớ nhất
Lời tình đầu già hơn núi nghìn năm
Hồn bặm bụi, Em trong hiền như suối
Khua núi rừng, dáng gợi từ lâu năm

Tôi vẫn Tôi cánh chim thời phiêu lãng 
Yêu vùng trời, và những tàng cây xa 
Em sẽ về ấm êm cung tráng lệ 
Hương trang đài, chiếc bàn đầy giỏ hoa

Có chi đâu, làm gương soi nhân thế 
Vẫn thấy mình, trong yến tiệc chưa tan 
Bình minh qua, màu nắng cũ dậy trễ
Sương chưa khô, làm ướt cọng cỏ hoang

Tôi đi tìm trăm mấy dặm đau thương 
Cứ như thời con nít đòi Mẹ ẫm 
Tôi gặp Tôi, giữa rừng buốt canh trường
Miền cô độc, thèm khát niềm hạnh ngộ

Em sẽ quên những điều tôi nhớ nhất 
Lời trìu mến như bài học thuộc lòng 
Cánh thiên đường, bao giờ đã đóng cửa
Tôi lẻ loi, đứng khoảng hờ trống không

Tìm gọi em, trong tương tư chín đỏ 
Hồn điêu tàn, khập khiễng bước thềm cao
Đời em sáng, mà Tôi đã chập tối 
Bước phong trần, qua ngõ ngách chiêm bao

Tôi dấy bão, vươn mình ra biển ngọc 
Buồn trách hờn, một kẻ lấm thương đau 
Chim còn tiếng, mảnh mai với nắng sớm 
Thế Tôi chiều, ngủ gật tàng cây cao

Em quên rồi, như người già đãng trí
Chuyện yêu đương thành đùa cợt buồn vui
Lá của rừng, ôi thôi xin mặc kệ
Chim có về, rũ tiếng cũng ngậm ngùi

Phó mặc đời, như chưa từng thương nhớ 
Kẻ ngớ ngẩn, cần chi biết suy tư 
Cứ băng bó, mặc ai cầm dao thớ
Tại sao yêu, em thiếu, nhưng Tôi dư.