Nhớ lời ru mẹ ngày xưa 

 
Mẹ ru
Ngày nắng cuối trời 
Nghiêng nghiêng dãi lụa 
Đầy vơi cánh cò 
Cơm đùm 
Thuở ấy tàu mo 
Cau thơm rót xuống 
Câu hò ngày xưa 
 
Đường quang gánh 
Đã bao mùa 
Lơ phơ tóc bạc 
Chiều mưa cuối triền 
Mẹ già trong cảnh truân chuyên 
Áo sờn vai chạm 
Mối giềng sợi đau 
 
Tiếng gà khuya khoắt đêm nào 
Mẹ chưa yên giấc 
Chiêm bao nghẹn lời 
Con đi từ ấy nổi trôi 
Ngọn nguồn cứ mãi xa rời hồn quê 
 
Thị thành ngang dọc bộn bề 
Cay lòng 
Xót dạ 
Cơn mê dật dờ 
Lời ru 
Ngày ấy đơn sơ 
Mà da diết lắm 
Bây giờ mẹ ơi   !
 
 
Tự tình thơ
 
Thơ là vũ trụ bao la 
Là bên cánh võng 
Tiếng gà gáy trưa 
Thơ là sớm nắng  
Chiều mưa 
Là lều tranh nhỏ 
Bóng dừa xanh xanh 
 
Thơ là nỗi nhớ 
Tình anh 
Là câu lục bát 
Để dành ngày sau 
 
Thơ là dòng suối rì rào 
Là ghềnh thác 
Là núi cao điệp trùng 
 
Thơ là hoa bướm  
Mùa xuân 
Là thu tĩnh lặng 
Ngập ngừng thông reo 
Là sương khói quyện lưng đèo 
Là miền sơn cước 
Tôi theo em về...
 
   
Thơ trong mùa cô - vít
 
Cầm thơ 
Ta đọc một mình 
Thơ em ta nuốt 
Cái tình không dây 
Nắng mưa 
Đã chọn nơi nầy 
Mưa thì ngập nước 
Rác cây rối bời 
 
Nằm nhà riết cũng buồn thôi 
Người buôn  kẻ bán đứng ngồi chẳng yên 
Cà phê quán cốc bạn hiền 
Chỗ đông cũng sợ ngó nghiêng phập phồng 
 
Mùa dịch chẳng biết còn không  ? 
Để ta ra ngõ bưởi bồng với em 
Mỗi đêm ta đọc thơ em 
Công viên lại sáng ánh đèn dễ thương.
 
               Liên  Phương ( Tiền Giang )