PHỐ XUÂN


Gió chiều chầm chậm đi qua phố

Cờ phướn đỏ xanh lắc lư hoài

Mấy bụi hoa hồng lên tiếng thở

Xuân về trên phố mát chiều rơi.


Ta dắt hoa vào cõi nhà tư

Chùm hoa giấy mỏng tím xinh xinh

Vài mớ đồng tiền tua tủa cánh

Dập dìu bên phố gió trao tình.


Hương xuân điệu đàng đi cà rỡn

Mắt ngời xanh ngọc hé cười ta

Nắng chiều tơ lụa như dàn trải

Con én rời đàn lạc phố hoa. 

 

MÙA XUÂN LÃNG ĐÃNG


Cánh cửa mùa đông vừa đóng lại

Gió xuân đậm đặc bước vào nhà

Ta với tay lau lau hạt bụi

Đón mùa xuân lãng đãng câu hò.


Em hái tặng ta nụ xuân tầm

Treo phất phới trên tường vôi trắng xóa

Nhành mai vàng chớp mi tĩnh giấc

Chợt giật mình đứng dựa bình hoa.


Rón rén mùi hương những mứt dừa

Hoa tay em đảo sợi mềm dai

Xuân hồng hây hẩy chồm lên tóc

Hoa tết em cài ta chết say. 

 

ĐÊM BA MƯƠI TẾT


Ngày sụp tối

Ánh lửa hồng le lói

Nồi bánh chưng, bánh dày sôi sùng sục

Hương tết về ngang trời.


Ngoài sân khô

Tiếng trẻ chơi đùa í ới

Những bộ áo quần tươm tất mới

Sửa soạn đón giao thừa

Căn nhà vang vang hơi ấm.


Đêm ba mươi tết

Trời tối đen như mực

Chỉ còn trơ ngàn sao mở mắt.


Ta rộn rã ngồi kề nồi bánh nóng

Lửa cháy bập bùng

Trong gian bếp nhỏ

Mâm bánh mứt rước ông Táo về

Lời cha van vái thiết tha.


Không gian không còn tĩnh

Nhà ai như hớn hở lạ

Tiễn đưa năm cũ, thỉnh tân niên về

Chỉ ham mong

Ngày mai này

Sung sướng

No ấm, phát tài hái dầy tay. 

 

XUÂN NỒNG


Nàng xuân phơi mình trên áo em

Tím hoa cà lúng luyến lúng la

Khe khẽ guốc hồng em ra ngõ

Đám lúa trổ hoa, cỏ mượt mà.


Dưa tết mùa này giòn thanh ngọt

Xanh xanh ngoài áo đỏ lòng trong

Ta cắn miếng dưa hồng máu rỉ

Xuân nồng tuyệt diệu nhảy rộn ràng.


Thôi nhé mùa xuân ở lại đây

Cho em khoe áo mấy ngày xuân

Cho ta ấp ủ mùa no, lạc

Dây pháo hoa cười đánh đêm tan.