Cây đàn thùng

 

thân em là kiếp đàn thùng

mắc nơi anh ngủ những lần thức thao

nhìn em anh thấy thế nào

vòng hai vòng một hao hao Thúy Kiều

 

vòng ba hao háo Thúy Vân

ngẩn ngơ anh đắm thân hình hai em

tóc mây sáu sợi thanh âm

tay anh mân chạm kêu lên tiếng lòng

 

anh ơi ôm lấy thân hồng

cho em tâm sự nỗi lòng cô đơn

đời em bảy nốt chẳng hơn

buồn vui lẫn lộn giận hờn huyên thuyên

 

thương em nhiều nỗi truân chuyên

bao người ôm ấp những lần vui say

thôi đừng buồn nữa ơi này

cùng anh dạo khúc mưa mây cuộc đời

 

anh này đừng có điêu lời

em đây nào phải Thúy Kiều năm xưa

được rồi em chỉ bông đùa

tay anh nhẹ lướt mân lùa thân em

 

rẩy run em hát cùng anh

mông em nghiêng tựa tay anh ấm nồng

em là cô gái chữa chồng

bên anh những lúc tơ lòng vấn vương

 

biết rằng em chỉ là đàn

sao mà hạnh phúc mỗi lần anh ôm.

                                                        

Khúc tự tình

 

thân em là kiếp cầm ca

em mang tiếng hát cho đời thêm vui

 ai có nói đắng lời

kiếp là thế đó ông trời định cho

cây thương gió lặng đôi bờ

đàn kêu tâm dạ không ngờ biệt ly

 

anh ơi đừng có bỏ đi

ôm em thật chặt môi kề kề môi

những khi háo hức cuộc vui

lúc buồn anh lại nói lời điêu ngoa

anh cần em lúc trăng hoa

cần cho tới chán chán chê thân này

thân em tiều tụy hao gầy

em buồn em khóc sợ ngày chia tay

 

bằng lòng một kiếp cầm kỳ

không may số phận lâm ly thế này

anh mê sắc đẹp mày ngài

bỏ em bụi bám tàn phai kiếp người

em đây có tội tình gì

nằm trơ thân phận gái chi chữa chồng

 

thân em cũng một đóa hồng

không như mấy đứa có chồng liêu trai

mảnh mai áo khỏa thân mây

vải thưa hơ hớ thế này mà chê

tần ngần dáng đứng đê mê

ngần ngần thế đó anh chê chỗ nào

thế thì em cất nó vào

kia mà có hám đừng vào phòng the

 

em buồn những lúc vắng hoe

buồn anh những lúc trăng hoa con nào

những khi em giận nôn trào

lúc em lại nghĩ thế nào cho yên

đêm đêm dạ lắm ưu phiền

khuya ôm gối chiếc trăng nằm cành mơ

 

phòng không mở cửa đợi chờ

không gian tĩnh lặng ơ hờ thế sao

trống người trống lẫn chim bao

vắng người vắng cả tiếng chào hôm nao

mây mưa phũ lấp đời nhau

mưa mây lấp phũ nỗi đau tình cờ

chẳng màng chẳng tiếc tuổi thơ

màng chi số kiếp cầm ca đời người

 

thuở xưa cha kể chuyện đời

xưa kia có chị Thúy Kiều làng chơi

em nào dám sánh dám soi

nhớ ai ai nhớ nhớ người nàng thưa

mấy lời than thở cùng mưa

nàng thương cho kiếp nhảy cầu quyên sinh

 

lầu xanh đa khách nhân tình

xanh xao gối mộng một cành cô liêu

Kiều thương Kiều nhớ lắm điều

khóc cha khóc mẹ khóc yêu một người

nhớ người tri kỷ một đời

chàng thư sinh ấy ước thề Kiều hoa

Trọng tình trọng nghĩa châu sa

Kim tiền dẫu núi chẳng sa ngả lòng.

 

Phan Thanh Tâm – Cà Mau