CẢM TÁC “TÌNH YÊU & CUỘC SỐNG”

 

Lòng em đau, lòng anh cũng đau

Mối tình vỡ, em ơi ! Cả hai ta đều mất

Đời là bản tình ca không bao giờ dứt

Dẫu đường đi tới LÂU ĐÀI TÌNH YÊU

                đầy nước mắt với thương đau.

 

Hạnh phúc của đời ta phải nghĩ tới mai sau

Nếu không,

Cuộc đời như một thửa ruộng cỗi cằn,

                                hay nấm mồ khô chết 

Về đi em ! Với tình yêu tha thiết

Vượt qua bão giông, hạnh phúc mới bền lâu. 

 

Anh biết đời em còn gian khổ rất nhiều

Anh sẽ làm ngọn lửa hồng

                  sưởi ấm cho em mùa đông rét

Về đi em ! Chỉ tình anh mới giúp em

                                  vượt ra biển biếc

Để cuộc đời buồn lại nở thơm hoa.

 

Về với anh đi em ! “con đường sống” dưới chân ta…

 

CHO EM GỌI TIẾNG “CHỒNG” LẦN CUỐI  

 

- “Cho em gọi tiếng CHỒNG lần cuối”                                                           

Nghe em nói lòng anh buốt nhói

Giọng nói dịu hiền, giọng nói yêu thương

Người thôn nữ xa phương… 

 

Anh đã yêu em bằng cả trái tim

Những muốn đưa em tới chân trời vĩnh tuyệt !

Vẫn biết đời em có nhiều ngang khuất

Chưa thể nào gột rửa hết để theo anh.

 

Anh gọi em VỢ ÚT thân thương

Em gọi anh là CHỒNG trìu mến

Tình ta dẫu bao la như sóng biển

Vẫn êm đềm sâu thẳm đáy đại dương.

 

Tối tối về anh ân ái bên em

Em vẫn chiều chồng với bao niềm cảm xúc

Và cùng nhau những tháng ngày hạnh phúc

Thế giới tưởng chừng chỉ có hai ta.

 

Thôi, về đây em ! Anh không thể chia xa

Sẽ bất chấp mọi điều ngang trái

Để em gọi tiếng “chồng” mãi mãi

Anh ngọt ngào trong tiếng “vợ” thương thương…

 

Ta lại ôm em vào lòng

-  Người thôn nữ quê hương !  


Hà Nội, mùa đông 19.11.2018