Bài 1: TRONG ĐẠI DỊCH

 

Trong đại dịch

Đất nước

Gồng mình chống chọi

Không mệt mỏi

Những đôi tay

Tuyến đầu nhăn nheo vì ấm ướt

Những ánh mắt

Lờ mờ vì thao thức

Các anh xung phong

Không phải lợi danh

Là trách nhiệm, là bản năng đánh thức

Của lương tri, y đức đã nguyện thề.

 

Trong đại dich

Đất nước oằn mình gánh chịu

Bao trái tim đau

Bao cảnh cơ hàn

Đứa trẻ thiếu ăn

Mẹ già lo lắng

Những cơn đau hấp hối

Trong tiếng gào thảm thiết

Trong ánh mắt van lơn.

 

Trong đại dịch

Lộ ra nhiều mảng tối

Kẻ hành dân

Kẻ đánh người

Vô pháp, vô thiên

Dân vốn khổ, nay càng thêm khổ

Nỗi hoang mang vi-rút cận kề

Ai chẳng sợ

Trước hiểm nguy

Vô hình rình rập

Nhưng hữu hình

Là những kẻ nhân danh.

 

Bài 2: TIẾNG CÒI TRONG ĐÊM

 

Đêm đã khuya

Tiếng còi kêu xé lòng

Xuyên đêm... từng chuyến

Xưa nay,

Có cảnh nào như vậy ?

Chia ly... tang tóc... bi thương.

 

Chiến tranh qua đi

Vết thương chưa lành lặn

Dịch ập đến

Âm thầm nguy hiểm

Hoang mang

Quạnh quẽ

Và cái chết cô đơn.

 

Bài 3: NGĂN CÁCH

 

Phố đã vắng

Người dần thưa thớt

Nhà láng giềng

Cửa đóng, dây ngang

Dồn dập

Còi hú... loa kêu...

Âm thanh nghe buốt,

Ngày thêm não nề.

Xưa kia

Gần gũi, thân tình

Người nay,

Ngăn cách... ơ hờ với nhau.

 

Bài 4: DỊCH HOÀNH HÀNH

 

Năm trước dịch còn ngoài cương thổ

Nay tràn về khắp nẻo làng quê

Dân ta vốn khổ trăm bề

Lo cơm, lo áo, giờ lo bệnh tình

Cớ vì đâu cơ sự này ?

Nhân tai ai biết hay là hoạ chung ?

 

Bài 5: NGÀY CHỜ

 

Đất nước tôi

Những ngày chống dịch

Phố đìu hiu, nhà lặng lẽ

Miếng ăn,

Trở thành khẩn thiết

Mớ rau, cân gạo, kí thịt

Mới hôm qua

Ai nghĩ chuyện ăn

Nay bỗng chốc

Phải lo toan từng bữa

Ăn sáng, nghĩ trưa

Qua ngày, lại đếm...

Dẫu biết

Ngăn sông là giải pháp

Nhưng đi,

Ăn, uống vẫn phải cần.

Biết làm sao ?

Ngày chờ vô hạn

Không hẹn giờ trở lại lúc bình an.

------------------------------------

Nguyễn Thanh Huy