Nếu không sâu sắc thì sẽ không lâu bền

Nhưng chuyện đời đâu cần cái gì cũng sâu sắc

Nên có chuyện nhớ, chuyện quên đan cài thưa nhặt

Và thật thà, dối trá cũng mấp mênh

                             *

Trong góc phẳng cuộc đời tím tái đến xanh xao

Không thể sống bằng kinh nghiệm chỉ có trong sách vở

Với những nỗi buồn và niềm vui tránh trớ

Cứ loay hoay trước câu hỏi, làm gì và phải làm sao?

                             *

Tiếng sương đêm rơi thánh thót, nhịp đời trôi

Sao lãng phí thời gian, để chứng minh điều ta không hề có

Lợn cợn niềm tin những điều bé nhỏ

Xiêu xó bên đời trong tiếng vọng xa xôi

                             *

Khi ta không đòi hỏi cho mình, ở cuộc đời này

Thì có gì đâu mà bất mãn

Cống hiến được bao nhiêu mà lộng ngôn: kiêu mạn

Lẵng lặng cười một mình, những khao khát đắm say

                             *

Đất nước yên bình, rãnh quá rỗi hơi

Ngồi nhậu với bạn bè, thao lao chuyện hồi đó

Chuyện nắng, chuyện mưa thì thời nào cũng có

Mà khi mưa qua, thì nắng mới sẽ xanh ngời ...