Đáng lẽ ra ta đã có nhau

Nếu không có cơn giông tháng sáu

Khỏa lấp mờ, những điều uyên ảo

Hẹn cuốn chiều sóng vỡ lao xao

                    *

Một chút chần chừ, em bước vội

Đánh rơi tình lãng đãng mười năm

Cơn giông muộn, chiều giăng mờ tối

Sóng đổ bờ, vọng tiếng xa xăm

                    *

Ta đã có tháng năm vụng dại

Cứ rong chơi cuối bãi, đầu gành

Theo gió cuốn dấu tình vương vãi

Không chút gì đọng lại chiều xanh

                    *

Ơi năm tháng võng mờ, tím biếc

Những ngày buồn nối kết ngày vui

Sao rối rắm điều gì vĩnh quyết

Sắc chiều trong, cay đắng ngậm ngùi

                    *

Đáng lẽ ta đã là của nhau

Cũng tại cơn giông chiều rối lẫn

Một lời hẹn nhọc nhằn vướng bận

Cuốn thời gian, đậm nhạt sắc màu ...

          Lê Thanh Hùng