quanh đời là những phù du

buổi tôi ngồi với thiên thu đoạn lìa

kia buồn sông suối ly chia

nầy con sóng vỗ mưa khuya biển mù

 

rã rời cơn mộng âm u

sầu treo mấy nhánh lời ru mịt mùng

là đêm gió tạt nghìn trùng

như đời bụi cát bập bùng trôi xuôi

 

gõ tình vào đá chưa nguôi

đã nghe lấp một khoảng trời hư vô

tôi ơi về với sông hồ

có nghe rã tiếng sóng xô gọi bờ

 

khẽ khàng những nấm mộ trơ

sầu giăng thành khói mịt mờ nghĩa trang

đau hay tôi lệ hai hàng

khóc nguôi thân phận bẽ bàng hư không...