Đà Lạt ơi

Nhớ hoài hình bóng thương yêu

Nghiêng chiều xoã tóc thông reo

Vương tơ tha thướt dáng kiều

 

Đà Lạt ơi

Nhớ về một thuở chưa xa

Đất cày sỏi đá nên hoa

Ngát thơm ngà ngọc khoe tòa

 

Đà Lạt ơi

Đêm huyền giăng mắc trăng sao

Núi đồi tay nắm tay nhau

Về đâu cho thoả ngọt ngào

 

Đà Lạt ơi

Bên hồ mây nước thở than

Thu đi trên cúc rơi tàn

Khói sương là lụa là gian bếp nghèo

 

Đà Lạt ơi

Tan trường vui tiếng guốc reo

Cúc cài khuy bấm gác yêu

Môi thơm tô nắng chín chiều tương tư

 

Đà Lạt ơi

Nhớ hoài bên thác Cam Ly

Nhớ hoài luân khúc sầu bi

Chiến chinh khói lửa thương đi chẳng về

 

Đà Lạt ơi

Dáng hồng tha thướt đê mê

Hương hồ lặng sóng soi thơ

Nhớ nhau tìm bến ta về

 

Đà Lạt ơi

Đất cày chạm ngưỡng tương lai

Bếp đầy no ấm thêm vui

Khói đưa nghèo khó lên trời

 

Đà Lạt ơi

Nhớ sao bằng nhớ tình xa

Tiếc sao bằng tiếc dáng hoa qua cầu

Hẹn chi dài đến kiếp sau