những đêm dậy thắp bóng mình

khuya về gióng một hồi kinh vô thường

thấy vàng vọt những mù sương

từ trong tiền kiếp buồn vương phận người

 

chập chùng mấy nẻo phù hư

mong manh hạt cát nát nhừ bụi tro

ngoảnh nhìn thoáng chốc hư vô

mây vương bèo bọt sóng xô đầu ghềnh

 

rã rời sương khói mông mênh

cơn mê trần thế chênh vênh lối về

nghe đời chìm ngút sông mê

chân bon tay mỏi bốn bề sương giăng

 

lơ thơ vàng vọt ánh đèn

đêm khuya thức dậy điệu khèn ru tôi

cô đơn phủ mãi kiếp người

đời im như tượng buồn rời rã đêm...

 

nguyễn minh phúc