Mùa thu về tàng cây già trước tuổi 
Đường lạ lẫm buổi đầu bước chân quen 
Tôi vẫn ngủ, bên song màng thu tạnh 
Chim rỉa hồn, thả xuống bờ vực đen

Tôi đang ở, thiên đàng hay địa ngục 
Con mắt rối đụng chung quanh màu buồn 
Như hàng cây vô hồn và có tật 
Mùi tóc lá, em đi qua chải suôn

Mùa thu về, gió thả từ cõi khuất 
Nắng lạc hướng, cõng môi rảo đi tìm 
Nửa thất lạc, đồng vọng hai mé vực 
Quả cay nghiệt, đắng ngắt lại tôn nghiêm

Mùa thu về the trong màu mắt biếc 
Chạm đáy ngọc, rung hồn mảnh thi ca 
Múc đổ đầu, không cạn nước chân thiết 
Xé tháng chín vụng nát dưới chân ngà

Thấy tôi buồn, như nghìn thu vĩnh biệt 
Em còn màu muôn chiếc lá chưa rơi 
Tôi lại rơi trong lọn gió mãnh liệt
Cong tâm tư, ai gọi : người thơ ơi...

Xa đoản ngàn, cuối thu Tôi bật khóc 
Ghi chép lại tái bút tháng chín hờ
Ai sẽ hiểu, và ai chưa từng đọc 
Tình thu buồn, giam đóng cổng hồn thơ

Em có về.. áo dài ngày khai giảng 
Thấy tôi nằm bất động giữa rừng thu 
Dù tháng chín, Em bỏ vào dĩ vãng
Có một người, mãi ôm tháng chín ru.