Nửa đêm hoa Quỳnh nở

Hoa toả sắc chung tình

Nửa đêm hoa Quỳnh nở

Anh thẫn thờ lặng thinh...

 

Trách xưa Tùy Dạng Đế

Vùi dập đoá hoa Quỳnh

Để Quỳnh buồn nhân thế

Chẳng nở giữa bình minh.

 

Anh thương Quỳnh chung thủy

Đời trọn mối tình si

Sắc hương còn miều mĩ

Mà Quỳnh vội tàn đi!

 

Em loài hoa kiều diễm

Khoe sắc giữa sương mờ

Anh sợ tình dang dở

Nên viết vội vần thơ.