Một vệt trăng non, vẽ khuôn đêm già cỗi

em đâu vò lòng mình

mà rối đến mông lung

một chén men cay, bao nhiêu chung riêng đều chuốc

em chuốc lòng mình say điên.

 

Anh nói xem lòng đêm không trăng sẽ sáng

phù du bay qua mắt vướng nỗi gì

em vung tay vẽ cung thương liêu xiêu như bóng đỗ

lại dỗ lòng mình say điên.

 

Mạt mạt ưu tư như hơi sương bay qua đêm lạnh

tan ra còn lại vệt gì?

câu cười xã giao có cần bồi đuôi mắt liếc

lòng say điên còn tiếc nỗi gì?

 

Một giọt sương khuya, tan ra trong nắng sớm

nợ lòng mình

đâu biết lúc nào vay?

một giấc Trang Chu đâu biết lòng mặn nhạt

trăng say điên dối gạt đêm này.

                     - Hải Điểu -