LÊN THIỀN VIỆN TÂY THIÊN

Ta tắm mình trong sương

Đường cao thong thả bước

Chạm một tiếng chim rớt

Chạm vào đôi mắt xa

 

Nghe lá rừng khẽ lật

Tiếng kinh vừa thơm hương

Nghe đời sương khói mỏng

Tan nhanh trong vô thường

 

Lộn về theo ngõ trúc

Gặp Phật cười trong veo

Tây thiên miền cực lạc

Chợt dang tay bay vèo

 

Bên đường xe đứng đợi

Nam mô còn chưa xong

Ta bà lên tiếng gọi

Sân si vẫn một dòng

 

Ta lại là hạt bụi

Lang thang trong luân hồi

Ta lại là sương khói

Giữa muôn trùng xa xôi

 

   HUỲNH DUY HIẾU