Anh hỏi quà biên giới

cho một chuyến về xuôi xa tít tắp mù

có thể là gì?

giữa bát ngát đất trời, ngờm ngợp cỏ cây

cụm phong lan quên thề xưa, chưa nở

mây phiêu bồng

lang bạt đẩu đâu

điệu abel, viết nửa lời dang dở

khúc khúc điệu vần

ngần ngật cơn say.

 

Còn thật trên tay em

mấy triền hoang dại

trắng tựa cơn mơ, tím lịm chiều tàn

con gió lang thang đuổi cánh k’lang quên đường về buốt lạnh

vờn lưng đồi ngọt nhạt nói lời thương

chỉ mắt em trong như suối giữa ngàn

biêng biếc

thẳm sâu

và hoa dại

vẫn điệu đàng muôn thuở

ghẹo mây trời

thêm chút say si.

 

Đừng hỏi em

quà biên ải còn gì?

đâu gói được mấy triền hoang dại

nước suối trong, rượu nhạt, khúc ca buồn

hoa lơlang, đỗ quyên mùa mới nở

chia tay rừng hương sắc cũng lạt phai

chỉ lá biếc

mới một đời ngốc dại

cháy tàn rồi còn tiếc mộng

xanh cao

trời biên ải chỉ dạt dào sóng lá

chiếc lá nào

không gói mộng non xanh?

                                                 - Hải Điểu -