Gói trong 
vạt gió hương mùa
Chuyển từ 
nỗi nhớ phép bùa gọi thu
Em về lạc bóng phiêu du 
Lá vàng 
rơi xuống, êm ru lạc vần

Ta còn sót lại 
Bâng khuâng 
Mấy mùa thu lỡ 
in hằn nguồn thơ
Va hồn vàng ánh lơ mơ 
Thời gian trở dạ, dưới bờ thu ca 
Em về 
Áo trắng kiêu sa 
Chiều nghiêng lá đỗ, rung Ta cảm sầu.