Vục gàu giếng khơi

lỡ quên

không so sợi

trăng múc lên rồi

lại biết cạn cùng ai?

lũ rêu xám mãi nhìn nhau nghi ngại

bệ đá thương tình

mướn tạm một bờ vai.

 

Ngửa cổ ngắm trăng

mây cười, gió đuổi

héo úa rồi

khối mộng thủy tinh tâm

cố nếm làm chi

một chút sâu cay nhân tình vị?

cười hờn

chi chấp thế nhân say.

 

Nhược thủy tam thiên

muôn hồng, nghìn tía

ôm mộng riêng mình

chỉ một giọt

thinh không

đại thể giếng khơi

lỡ một gàu sóng sánh

tràn rồi

như gió lọt tay thôi.

 

Vục gàu giếng khơi

múc bóng mình đáy nước

trăng vỡ tràn gàu

không giọt đọng

tay trơn.