* Gởi những ai đã từng học hai ngôi trường

Phan Thanh Giản, Đoàn Thị Điểm - Cần Thơ

Tháng tám, lá vàng – em còn nhớ

Tôi về trường cũ một chiều mưa

Ve ngủ từ lâu trong lòng đất

Đâu đợi em về đón thu xưa.

 

Áo trắng em bay ngoài cửa lớp

Một góc Ngô Quyền tôi ngẩn ngơ

Cầu gỗ bắc ngang - ngôi trường nữ

Nhìn sang – ai đó lại làm thơ.

 

Tháng tám, những ngày mưa không dứt

Đâu thấy em tôi trở lại trường

Đời như sông nhánh đi biền biệt

Tóc người sương điểm – đóa phù dung.

 

Bụi đỏ theo chân người xa quá

Mắt biếc buồn vương – thuở hẹn hò

Năm tháng trôi theo đời cơm áo

Em đâu còn nhớ mối tình thơ.

 

Tháng tám, phượng hồng còn sót lại

Trầm ngâm tôi đứng dưới sân trường

Thấy đàn em nhỏ vui chân sáo

Cành bàng còn thắm lá xanh non.

 

Ai hẹn mùa sau còn trở lại

Tường vôi ngói cũ chạm rêu xanh

Tôi nhớ cầu thang vang tiếng guốc

Tiếng cười ríu rít mãi không tan.