Chân bước xuống tàu, tay xách va li cũ kỹ, lòng Bình nặng trĩu chưa định thần sẽ đi về đâu, bỗng đằng sau có tiếng trẻ con hét lên:

 - Chúng mày ơi! Ra mà xem người điên này! Bình quay người lại phía sau thì thấy một người mặc bộ quân phục đang còn mới, cầm chiếc gậy trên tay vừa đi vừa hô lớn:

- Bắn, bắn cho hết tụi chúng nó đi!..Pằng, pằng…mẹ cha chúng nó, cái lũ…! Nói chưa dứt lời thì một người con gái dáng mảnh khảnh khoác chiếc ba lô bạc màu chạy theo,  vừa kêu thất thanh:

- Chờ em với, chờ em với…! Đừng đi nhanh thế rồi lạc đường bây giờ!
Bình nhìn theo cô gái mất dần trong đám người đang lộn xộn trên sân ga, trong đầu hiện lên cái thân hình nhỏ nhắn như gợi lại một hình ảnh quen quen. Có lẽ nào đó là Lan ? 

Bình, Lan và Đức là ba người bạn rất thân cùng học một lớp. Lan có mái tóc dài óng mượt. Những sợi tóc mịn màng lúc nào cũng thoảng thơm mùi hương bưởi. Bạn bè thường đùa  Lan có « mái tóc chị Sứ ». Lan có ánh mắt dịu dàng nhưng rất quyết đoán của một cô bí thư Chi đoàn. Hoc lực khá nhưng  Lan rất chu đáo, việc nào ra việc ấy. Trong ba đứa, Bình học vào loại giỏi, láu cá, nghịch ngợm.   Nhiều lần Bình làm thơ tặng Lan như thầm ngỏ ý, nhưng Bình biết Lan không thích. Bình nhận ra từ một buổi đi tham quan dã ngoại, Đức hái tặng Lan một cành hoa mua thì Lan luôn đặt nụ hôn thầm kín lên bông hoa. Đức khỏe mạnh, rắn chắc, da ngăm đen như người từng trải, ít nói hiền lành, nhưng có nụ cười dễ gần. Đức học chắc kiến thức và ham học hỏi…

Đang lan man với bao ký ức ùa về, Bình như nhận ra điều gì… Bàng hoàng giây lát, chen chúc đám đông chạy lại, nhìn kỹ người con gái khoác ba lô, tay dắt người  đang hô bắn bắn, Bình thốt lên:

- Lan ! Có phải Lan « mái tóc chị Sứ » đây không ? Người con gái ngẩng lên nhìn chằm chằm vào Bình rồi a lên :

- Anh Bình , anh Bình ! Lan đây!

Bình và Lan nắm tay nhau rất chặt trong giây lát, cho dù người mặc quân phục kia cứ luôn mồm hô bắn, bắn. Thả tay ra, Lan chỉ tay vào người mặc quân phục và nghẹn ngào : - Đức đó ! Chồng Lan đó ! Nhìn kỹ, Bình thốt lên:

- Trời ! Đức bây giờ khác xưa nhiều quá! Nếu Lan không giới thiệu thì Bình chẳng làm sao nhận ra!

Trên khuôn mặt xương xương của Đức là những vết sẹo nhăn nhúm, hàm răng bị gãy mất hai chiếc để lại một hố tối đen ngòm. Một bàn tay mất hai ngón trong cũn cỡn, khó chịu, còn bàn tay kia thì những vết sẹo trăng trắng đang dần xóa đi vết cháy của bom đạn. Cắt ngang dòng suy tư của Bình, Lan nói :

- Bình không nhận ra Đức nữa sao ? Chiến tranh đã cướp đi của anh ấy nhiều thứ quá. Rồi quay sang với Đức :

- Anh có nhận ra Bình nữa không ? ‘‘Bình thơ’’ của lớp mình ngày xưa đó ! Bình ngần ngại nắm lấy tay Đức, Đức lạnh lùng trong bàn tay Bình.

- À ..! à… ! Có, có nhận ra cái thằng …cái thằng đào ngũ, cái thằng phản bội . Nói  xong Đức hô to : - Bắn, bắn cái thằng đào ngũ, cái thằng phản bội…! Pằng pằng ! bắn hết chúng nó đi, cái lũ…

Dường như mệt quá, nước miếng sùi ra hai bên mép sau một hồi hô hét. Bình nói với Lan :

 - Thôi có gì sau hãy hay, bây giờ dìu Đức vô quán nghỉ ngơi đã !

Chủ quán thông cảm nhường chiếc võng cho Đức nằm. Đức thiêm thiếp trên võng, miệng như vẫn còn muốn nói hay hô hét những điều gì đó. Bình rót nước mời Lan. Hớp ngụm nước mát, Lan nghèn nghẹn kể cho Bình nghe chuyện về hai người. Giọng Lan lắng trầm mà rắn rỏi, nghẹn ngào mà dứt khoát, nhưng có vẻ yếu.

- Anh à ! Lan kể. Ngày hai anh  nhập ngũ, lên biên giới phía Bắc, em mất tin tức từ đó. Rồi em đi học lớp y tá cấp tốc ba tháng của tỉnh để phục vụ cho chiến trường. Sau khi tốt nghiệp được điều động về một Trạm quân y. Ngày này qua ngày khác, cứu chữa, chăm sóc thương binh từ mặt trận đưa về. Những ngày ở Trạm chúng em chẳng biết sợ, chẳng biết mệt là gì nữa. Công việc cứ cuốn hút nên chẳng nghĩ ngợi gì, chỉ biết làm sao cho thương binh mau hồi phục là mừng lắm rồi. Bây giờ nghĩ lại mới thấy khủng khiếp về chiến tranh. Hằng ngày tiếp xúc với bao thương binh, người thì gãy chân, cụt tay, người bị mảnh đạn chi chít đầy mình. Trong số thương binh đó có một người mặt mũi bị thương chằng chịt, tay chân loang lỗ những vết cháy, hai ngón tay bị cụt, máu chảy nhòe nhoẹt. Khi tỉnh dậy anh ta toàn hô bắn, bắn …loạn xị cả lên.  Do hoàn cảnh chiến tranh nên không đưa anh ra tuyến sau được. Bác sỹ Trạm trưởng động viên anh em trong Trạm để anh ở lại chăm sóc. Vô tình một hôm trong cơn mê sảng anh ta gọi to : - Bình ơi ! Lan ơi ! Các bạn ở đâu ? Nhìn kỹ khuôn mặt và ánh mắt em nhận ra đúng là Đức, em thầm gọi : “ Anh Đức ! Anh Đức,  em Lan đây !” Nước mắt em trào ra làm thấm nhòa lên mảnh băng, hòa vào vết máu của anh. Ngày Đức tỉnh lại, em đến bên âu yếm hỏi chuyện, rồi Đức cũng nhận ra em. Khi hỏi đến anh thì Đức im lặng và lắc đầu không biết.

Anh Đức cũng bình phục dần, vết thương đã lành lặn,  ăn ngủ nhiều, ít nói, trầm tư hơn.  Thỉnh thoảng khi trở trời anh vẫn thường hay lên cơn động kinh và hô hét như thế đấy anh ! Còn em khi hết chiến tranh Biên giới cũng được chuyển về trại nơi anh Đức điều dưỡng. Một dạo,  vì do cơn sốt rừng nên em phải nghỉ việc. Mái tóc mượt mà ngày nào dần rụng đi, để lại trên đầu những cọng tóc khô cứng. Đức đến thăm em, tay anh vuốt nhẹ lên mái tóc, nhìn em bằng ánh mắt thân thương trìu mến. Rồi như có sự định mệnh, không tán tỉnh, không thề nguyền, hai đứa đến với nhau. Bên kia cánh võng có tiếng ú ớ, rồi có tiếng thét lên của Đức:

 - Bình! Nằm xuống, cẩn thận có pháo kích đấy!

Lan lấy cho Đức ngụm nước rồi ầu ơ mấy tiếng thì Đức nằm yên. Lòng Bình nặng trĩu, những ký ức của một thời quân ngũ chợt ùa về.

***

Ngày đó Bình, Đức nhập ngũ ở cùng một đơn vị. Huấn luyện  vội vàng hai tháng thì lên đường. Đơn vị hành quân cấp tốc lên biên giới phía Bắc trong mịt mù khói súng. Xe chạy vội vàng cả ngày,  đêm người mệt nhoài, nhưng nhìn thấy quang cảnh núi rừng Trường Sơn hùng vĩ, hoa lá xanh tươi đang bị bọn bành trướng xâm chiếm, trong lòng ai cũng sôi sục quyết tâm cho cuộc chiến nên cái mệt cũng dần qua đi. Đơn vị đóng quân trong một khu rừng rậm ở biên giới Lạng Sơn.

 Đã gần bảy giờ sáng mà sương mù còn giăng giăng như rây bột. Mặc dù đã sang xuân nhưng cái rét của tháng ba ở vùng núi như đang còn sót lại. Cảnh ban mai của núi rừng thật  đẹp. Tiếng chim hót lanh lảnh báo hiệu một ngày nắng ấm. Những con thú đi ăn đêm về muộn, toác toác vang vọng cả rừng. Chắc nơi này chưa ai đặt chân đến nên còn hoang dã lắm. Đường đi chênh vênh vách đá, không có lối mòn. Dòng suối trong veo, những rễ cây, thân leo vắt vẻo bắc ngang qua suối đung đưa như cánh võng.

Bỗng một hồi còi rúc lên xua tan cái yên tĩnh của núi rừng, toàn đơn vị tập hợp chờ lệnh.  Đại đội trưởng người choắt, đen sạm. Dáng người nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn. Sau khi cho đơn vị tập hợp ngay ngắn, Đại đội trưởng dõng dạc hô:

- Toàn đơn vị tập họp, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu !

 Ai nấy đều hồi hộp, lo lắng cất vội tư trang, tay xách súng chuẩn bị vào cuộc. Không biết rồi cái gì sẽ xảy ra ? Đang bò bên Đức,  Bình hỏi :

- Mày thấy thế nào ? Tao thấy lo  thế nào ấy,  cứ nghe tiếng súng là rối lên !

- Yên tâm đi ! Mà phải bình tĩnh nghe chưa ! Không được rời tay súng, phải nhằm trúng mục tiêu mới bắn kẻo lãng phí đạn !

Bình ậm ờ cho qua chuyện chứ trong lòng cảm thấy bất an.
Đang loay hoay với khẩu súng vướng vào nhành cây, Bình vội vàng gỡ nhẹ. Một tràng súng tiểu liên, rồi nhiều tràng tiểu liên vang lên. Bình nhìn xuống con suối. Trời ! không phải là một vài tên thám báo mà hàng trăm tên lính đang lố nhố, nhung nhúc, tay lăm lăm súng, tên nào tên nấy mặt lầm lì, man dại. Bình thấy tay súng của mình hơi run, mồ hôi tứa ra ướt hết cả áo.

Đang lom khom bò, bỗng hàng loạt đạn pháo rót vào đội hình của ta. Hầu như chúng đã phát hiện ra chỗ ẩn nấp. Bọn địch chen chúc bò lên, chẳng có hàng lối gì cả. Chúng đang tiến vào trước họng súng chờ sẵn. Đức hô: “Bắn !” Hàng loạt đạn bay về phía địch. Bình cũng bắn được mấy viên, nhưng hình như không  thấy viên nào trúng mục tiêu. Một tên ngóc đầu lên , Bình bóp cò.  Đoàng ! Viên đạn bay trúng tên địch,  tên này vùng vẫy một lúc rồi lăn quay ra, Bình cảm thấy vững tâm hơn. Những tên phía sau chùng lại...Sau loạt pháo ngừng, tiếng súng máy lại rộ lên vội vã như ngô rang. Rồi tiếng pháo thủ, đạn cối cá nhân bay vèo vèo. 

Trời về chiều, nghe chừng như mệt mõi, Bình thấy vừa đói, vừa khát. Đạn, thủ pháo đã cạn. Các thương binh được lần lượt khiêng ra. Quân địch chết la liệt, quân ta cũng có nhiều tổn thất.   Sau một thời gian im ắng co cụm, bọn địch lại ào lên. Tiếng hét của chỉ huy bên kia nghe khản đặc, đạn liên thanh rộ liên hồi…Một quả đạn pháo bay về phía Đức, đất khói bay mù mịt. Bình bò lại, Đức nằm vật sang một bên bàn tay máu chảy nhòe nhoẹt, hai ngón tay đã bị đứt rời ra. Bình hoa mắt lên, nhưng cũng cố lấy lại bình tĩnh xé cuộn băng băng lại cho Đức. Đức tỉnh lại, nhìn Bình cảm ơn và như ngầm bảo hãy cố lên. Bình cảm thấy rùng mình. Không kịp nghĩ gì và không kịp làm gì nữa vì ở phía trước Bình cả trăm thằng lính lầm lũi tiến lên. Trong tay Bình khẩu súng chỉ còn hai viên đạn. Bình nghĩ loáng thoáng, lần này thế nào cũng bị chúng bắn chết mất. Thôi, thế nào cũng chết hay là lừa địch chạy về phía bãi mìn... Nói là làm Bình bắn hai viên đạn còn lại và chạy. Đức thấy vậy hét lên : “Phía ấy có mìn đấy ! Hay là mày đầu hàng, hay là đào tẩu đấy hả” ? Nói xong Đức ngất lịm đi. Bình chạy chậm để cho bọn địch trong thấy đuổi theo. Hai thằng chạy kịp tới, vật Bình xuống. Bình co người lại đạp một thằng, thằng còn lại đè lên người, lợi thế Bình cắn thật mạnh vào tay hắn, hắn a lên nhưng vẫn không chịu buông ra.

Bỗng, phía sau lưng bọn địch, tiếng hô xung phong, tiếng thét giết, giết đồng loạt vang lên. Thấy địch đã vào trúng bãi mìn , quân ta ồ ạt la thét xông lên. Bọn địch nghe thấy hoảng loạn, nháo nhác chạy. Tất cả bọn chúng đã lọt vào bãi mìn.

“Ầm…ầm…ầm” ! Hàng loạt tiếng mìn nỗ vang lên. Bình chưa kịp định thần thì  đống đất đá vùi kín cả người. Bọn địch  chết, bị thương hàng loạt, chỉ thấy vài chục thằng sóng sót chạy lùi lại, rồi cũng bị bắt. Tai Bình ong ong to dần và   ngất lịm đi chẳng biết gì nữa…

Ở phía võng, Đức đã tỉnh táo đứng dậy. Bình chạy lại chỗ Đức, hai người ôm chầm lấy nhau nghẹn ngào. Đức từ từ buông tay Bình, rồi chỉ tay vào mặt Bình :  - Mày là thằng phản bội, là thằng đào tẩu…Tại sao mày lại bỏ đồng đội để chạy trốn hả ?

Đức có vẻ giận lắm. Bình phân bua, giải thích việc làm của mình cho Đức nghe.  Đức hiểu ra, nói :

- Thôi ! Tao xin lỗi mày ! Trong lúc tao sắp ngất lịm đi, thấy mày bỏ chạy, tao cứ tưởng mày sợ quá mà đào ngũ. Từ khi hết chiến tranh đến giờ tao chẳng thấy bóng dáng mày, tưởng mày đã chết trong bãi mìn rồi. Tao thì nhớ nhớ, quên quên nên chẳng  biết mày sống chết ra sao ! Chiến tranh mà ! Ai biết cái gì đã xảy ra…!  Bình cảm ơn Đức đã thông cảm và đã hiểu . Ba người trầm ngâm bên ly nước, tâm trạng mỗi người đang đi theo những suy tưởng khác nhau. Chợt Đức hỏi :

- Thế sau khi bãi mìn nổ mày đi đâu và làm gì mà mất tích đến bây giờ vậy ?

***

Trời tối đần, màn đêm buông xuống từ lúc nào không biết. Bình thấy như đang bay bổng trên trời cao, thỉnh thoảng rơi xuống đất, rồi khát nước và ú ớ gọi : - Đức ơi ! Các anh ơi.. ! Đâu cả rồi ?

- Tỉnh rồi ! Vậy là chú bội đội đã tỉnh rồi ! Tiếng nhiều người ồn ào quanh đây.  Bình ngồi dậy, thấy mình đang ở trong ngôi nhà sàn của một gia đình dân tộc. Bình được uống nước và tỉnh dần, rồi chủ nhà kể lại chuyện trên đường đi lấy lá thuốc, gặp Bình bị thương, máu chảy nhiều, đang mê man bên gốc cây. Gia đình chủ nhà nuôi, chăm sóc vết thương cho Bình, khoảng một tuần thì lành. Bình cảm ơn chủ nhà, cảm ơn số phận đã cho sống sót. Bình không  tìm về đơn vị vì chẳng còn ý chí nào nữa nên quyết định trốn về nhà.

Không có một thứ giấy tờ tùy thân, không ba lô tư trang quần áo, Bình về như một kẻ đào ngũ. Chú Bình làm ở BCH quân sự huyện đã lo toàn bộ thủ tục, Bình trở về như một người lính xuất ngũ.  Trong lòng Bình cảm thấy đang thất vọng, buồn bã và xấu hổ,  không ăn, không ngủ mấy đêm liền. Trong giấc mộng lúc nào cái chết cũng luôn ám ảnh hiện về, rồi hình ảnh Đức bị thương đầy sẹo trên mặt, bàn tay chảy máu, rồi những hình ảnh đau thương về cái chết của đồng đội cứ đang dằn vặt Bình. Rồi trận đánh, những xác chết nhàu nát của địch ở bãi mìn… Bình thấy ngực mình như đang tưng tức khó thở. Được ít bữa, mẹ Bình an ủi:

- Thôi con ! Hãy quên đi và làm lại từ đầu, miễn sao mình có quyết tâm là đươc. Mẹ nghĩ, con nên lấy vợ và lo lắng làm ăn. Mẹ thấy con Thắm xóm bên cũng được, ngày con đi bộ đội nó cũng thường sang chơi và giúp đỡ mẹ công việc.

Bình nghe lời mẹ  để an phận,  để xóa đi quá khứ của mình…Đám cưới diễn ra chóng vách theo sự sắp đặt của mẹ, một đám cưới mang tính chất nghi lễ. Thắm không xinh,  nước da mằn mặn đồng quê, cũng có duyên. Thắm chấp nhận lấy Bình cũng là chấp nhận số phận, chấp nhận làm dâu vì mẹ Bình thật thà, hay lam hay làm.

Bình được cậu của Thắm làm ở Sở ngoại thương xin được công việc vặt, ‘‘điếu đóm’’ cho các xếp. Với sự lanh lợi, chịu khó, thêm với cái mác ‘‘con ông, cháu cha’’ nên Bình được cử đi học lớp kế toán tại chức. Với cái chức kế toán cộng với sự nhanh nhẹn, tháo vát nên Bình được lòng xếp lắm. Như diều gặp gió, Bình được đề bạt lên kế toán trưởng,  phó phòng, rồi trưởng phòng kinh doanh và điều đi công tác tại một thành phố ở miền Nam.

Những ngày đầu bỡ ngỡ với công việc, rồi cũng quen dần. Một hôm, Bình cùng bạn đi nhậu, có một cô gái tuổi chắc cứng nhưng nước da son phấn, áo quần bảnh bao, mùi nước hoa sực nức đến mời rượu. Uống vào mấy li mắt Bình đã hoa lên, không phải vì rượu mà vì mùi son phấn, là do sự lả lướt mơn trớn. Ả buông lời khen: - Anh đẹp trai, phong độ lắm, chúng mình làm quen nhé !

Rồi như có sự mê hồn từ cô gái tỏa ra, Bình uống không biết cơ man nào là rượu. Sáng tỉnh dậy, Bình uể oải vươn vai, ngáp để xua tan cái mệt. Và Bình giật thót khi thấy mình đang nằm trên giường với cô gái hôm qua. Bình vùng dây, nhưng bàn tay nhẹ nhàng và lời nói khéo đã  kéo trở lại :

 - Anh ! Đã tỉnh rồi à ? Hôm qua anh say quá, các bạn anh đã mệt nên em phải đưa anh về đây chăm sóc ! Anh thấy thế nào rồi ?

- Cô là ai ? Cô muốn gì ở  tôi ? Sao cô lại trơ trẽn đến thế ? Hãy để cho tôi về… !
- Anh biết về đâu nữa ! Đây là nhà anh rồi đó ! Đêm qua anh đã làm gì chắc anh còn nhớ chứ …! Nếu việc này vỡ lỡ chắc anh chẳng còn đường…Chưa đợi ả nói hết câu, Bình thét lên :

- Tôi không nhớ gì hết, tôi không biết gì hết ! Cô đừng vu oan cho tôi… !

- Thôi ! Anh đi rửa mặt cho tỉnh, ta đi ăn sáng. Việc gì đến như nó đã đến rồi… !

Ả tên  Hương, cái tên thường gọi như bao cô gái khác. Nhưng với ả nó như gợi tả lên cái mùi nước hoa sực nức trên quần áo, trên cơ thể, trên môi ả. Kể từ ngày đó Bình bị cuốn hút bên ả bởi cái tài nghệ chiều chuộng, cách làm tình, với tất cả những thứ từng trải của một cô gái thị thành đến với một con thỏ non lạc đường. Bình và ả sống như vợ chồng mặc cho bao nhiêu đàm tiếu.  Ả hơn Bình hai tuổi, đã có một đời chồng, vì không đủ tiền mua phấn son nên bị ả đuổi ra khỏi nhà không thương tiếc. Bình thì khác, là một trưởng phòng kinh doanh nên chẳng thiếu gì cho ả, từ ăn diện, nhảy nhót, son phấn cho đến những canh bạc thâu đêm suốt sáng…Bù lại, ả cho Bình những thú vui cực lạc, những mơn trớn thân xác, những món ngon vật lạ mà ả nói là tẩm bổ. Một hôm ả nói: 
- Em có một người bạn muốn chúng ta đầu tư mở công ty riêng. Và giám đốc công ty không ai khác ngoài  anh ! Anh thấy thế nào ?
Nghe đến việc được làm giám đốc, máu tham, máu hám danh trong Bình nổi lên. Không cần suy nghĩ, Bình gật đầu đồng ý. Mấy ngày sau Bình  nghỉ việc cơ quan… và bắt đầu một trang đời khác.

***

Công ty của Bình chẳng có trụ sở, chẳng có địa điểm cố định, chuyên kinh doanh bất động sản, vàng bạc. Bình làm giám đốc nhưng mọi mua bán, kinh doanh, chi tiêu…đều do Hương quản lý, thu chi. Ngày tháng, Hương và Bình phất lên giàu sụ, cuộc sống không thiếu thốn thứ gì. Hương lao vào đề đóm, cờ bạc, hẹn hò bồ bịch với các ‘‘phi công’’ trẻ, Bình có nói thì Hương bảo: “ Những thứ mà anh có, nhà lầu, xe hơi, tiện nghi đắt tiền trong nhà này đều từ đó mà ra ! Anh muốn gì nữa ?”  Cuộc sống xa hoa phù phiếm nơi đô thị, cuộc sống với ả ‘‘cáo’’ dần làm cho Bình quên mẹ già, quên người vợ một nắng hai sương và đứa con thân yêu của mình. Thỉnh thoảng Bình cũng điện thoại, gửi tiền về cho gia đình, nhưng rồi cũng thưa dần.

Vòng xoáy của ‘‘Cơ chế thị trường’’ làm cho cuộc đời nhiều người trong đó có Bình bị xáo trộn. Thị trường bất động sản, nhà đất …bị chững lại và đi xuống, kinh tế ngày càng sa sút, tiền bạc làm ra ngày càng khó khăn mà chi tiêu không giảm nên hai người thường xuyên cãi vã nhau. Có những lúc cơn khùng của Hương nổi lên, ả đập phá không tiếc tay những vật dụng đắt tiền. Rồi một hôm,  dắt  một tên trùm trong giới giang hồ về Hương bảo với Bình : - Căn nhà này và những tiện nghi đã thuộc về chủ mới ! Rồi chỉ tay vào tên trùm và bảo : - Tất cả là của ông ! Ả đưa cho Bình một ít tiền để làm vốn rồi ôm tôi hôn chụt một cái : - Bai, bai anh ! Nhẹ nhàng đơn sơ như ngày ả đến …

Bình lặng đi, chân đứng không vững rồi khịu xuống nền nhà, một toán khoảng năm sáu tên hùng hổ lôi Bình ra và đánh túi bụi rồi đuổi đi…Nghe đâu, ả đã bay sang Mỹ với thằng bồ của ả mấy ngày sau.  Binh đi lang thang, các con phố quen thuộc, những nơi quán nhậu, sàn nhảy…không còn ai đón tiếp vì Bình  đâu còn tiền. Rồi Bình quen một nhóm người, họ rủ đi buôn gỗ lậu bên biên giới. Mấy chuyến trót lọt Bình cũng được chia chác hậu hĩnh. Một hôm trên đường vận chuyển một xe gỗ lậu quý trị giá bạc tỷ, nếu vụ này trót lọt thì mấy đứa giải nghệ rồi kiếm nghề khác kẻo làm ăn phi pháp nguy hiểm lắm ! Xe đang đi, chợt có tiếng còi lanh lảnh vang lên, công an giao thông  kiểm tra giấy tờ và hàng hóa. Ngồi trong xe, Bình và mấy người  thấy lo sợ, nếu chuyến này mà trắng tay thì chỉ có nước nhảy lầu, biết làm sao đây ? Một đứa nháy mắt như ra hiệu, lợi dụng trong lúc công an sơ hở Bình cho xe rồ máy phóng chạy. Tiếng còi thổi, tiếng người, đèn pin…nhoang nhoáng trong đêm, tiếng rú còi báo động của xe cảnh sát huyên náo cả một chặng đường. Xe đang chạy với tốc độ khá cao,  một chiếc lốp bị nổ, xe mất lái và đâm vào một người đi xe máy bên đường, đâm vào chân núi thì dừng lại.

Bình và đồng bọn vào tù với tội buôn lậu, vi phạm an toàn giao thông làm chết người, chống người thi hành công vụ. Ngồi trong tù sáu năm, Bình luôn ăn năn hối cải, luôn chấp hành tốt các qui định của trại giam nên được ân xá trước thời hạn và giờ đây Bình được ra tù trong dịp tết nguyên đán này.

****

Tiếng Đức cất lên đưa mọi người về với thực tại: - Bây giờ cũng đã sắp tối chúng ta về thôi ! Đức nói với vẻ quả quyết.

- Về đâu bây giờ… ? Nhà không, mẹ không, vợ con không ! Bình ái ngại cất tiếng.

- Anh ạ ! Dù sao chuyện cũng đã qua rồi ! Anh hãy mạnh mẽ lên với chất lính còn sót lại trong anh để làm lại từ đầu ! Bây giờ về nhà em, anh sẽ bị bất ngờ đấy ! Lan chen vào.

Ba người thong thả cuốc bộ, không ai nói gì. Trong lòng Bình ngỗn ngang như mối tơ vò, suy nghĩ về những bước đi hôm nay, ngày mai…
Bình đang miên man với những suy nghĩ về quá khứ, về những hình ảnh đang gợi nhớ một thời thì  một người con trai từ trong nhà chạy ra ôm chầm lấy Đức và Lan :

- Con chào bố, chào mẹ đã về ! Và quay sang bên Bình : -   Cháu chào chú !

Đức nhìn Bình  đang ngỡ ngàng trước những gì xảy ra, rồi nhìn đứa con trai âu yếm : - Ba con đó, ba Bình con đó ! Con chào ba con đi !
Bàng hoàng, đầu óc Bình mụ mị với những điều nghe thấy ! Có phải nghe nhầm không ? Sao, đứa con trai ấy vừa gọi bố Đức, rồi lại gọi Bình là ba ? Bình  không còn hiểu gì nữa.

Mâm cơm được dọn lên. Người bưng mâm là một phụ nữ đứng tuổi, có nước da ngai ngaí đồng chiêm, tóc đã lơ thơ  bạc. Nhìn kỹ, Bình thấy quen. Phải rồi, nước da ấy, dáng đi ấy chắc là Thắm rồi, nhưng sao Thắm lại ở đây ? Bỗng nhiên, Bình giật thót, chiếc bật lửa trong tay rơi xuống nền nhà vang lên tiếng khô khốc. Người phụ nữ nhìn Bình miệng há hốc, rồi bật thành tiếng : “Anh Bình” !  Cô dang rộng vòng tay chạy đến ôm chầm lấy Bình. Nhưng khi bàn tay của cô chạm đến người Bình, tự nhiên khựng lại như bất động, tiếng òa khóc nức nở…Bình như trời trồng,  lúng túng chẳng biết mình nên làm gì, phải làm gì ?  Đức cất tiếng xua tan cái không khí đầy trầm lắng, bất ngờ : - Chuyện đâu có đó, sau rồi hẵng hay ! Hôm nay là ngày vui, tôi xin tuyên bố lý do!….Đức nói rất vui, nói rất nhiều như chưa bao giờ được nói. Hôm nay là ngày Đức xuất trại điều dưỡng về nghỉ tết, đồng thời sau tết Quốc sẽ đưa Đức sang Pháp để mổ lấy mảnh đạn trong đầu nhân dịp Quốc sang dự một Hội nghị khoa học đúng với đề tài đang nghiên cứu.

Trong suốt bữa cơm Đức nhìn Bình, nhìn Thắm, rồi nhìn cả nhà hầu như vui quá, cảm xúc quá mà quên cả ăn… Còn Bình uống rất nhiều rượu. Bình uống cho quên nỗi buồn, cho niềm vui hội ngộ, rồi Bình hát,  hát về chiến tranh, về những ngày ở tù, …rồi bật khóc, khóc cho cuộc đời lầm lỗi.. Bình khóc nhiều lắm, có lẽ lần đầu tiên trong đời Bình khóc và được khóc… Xong bữa, Thắm chào mọi người ra về không quên ngoái lại chỗ Bình :

- Thôi ta về đi anh !

- Về, về đâu,  biết về đâu bây giờ ? Những suy nghĩ của Bình bỗng bật lên thành tiếng trong nghẹn ngào.

- Dạ thưa bố ! Cánh cửa nhà ta đang còn rộng mở ! Bố với mẹ cứ về trước, con ở lại với bố Đức, mẹ Lan rồi con sẽ về sau !

Bình câm lặng đi sau Thắm, lòng nhẹ tâng không biết nói gì. Thắm nhẹ nhàng nắm lấy tay Bình dắt  đi như dắt đứa trẻ lạc được tìm về. Trong ánh sáng lờ mờ của ánh điện hắt ra, Bình thấy Thắm đã có nhiều nếp nhăn của tuổi tác, mái tóc mượt mà ngày nào bây giờ đã xơ cứng điểm bạc. Thắm chịu bao đắng cay khổ cực, đã nuôi con khôn lớn nay Thắm đã tha lỗi cho Bình.

Đang miên man với những suy tư, chân bước đến sân nhà lúc nào không hay. Mái nhà vẫn như xưa, duy chỉ thiếu bàn tay chăm sóc của đàn ông nên tường đã lên rêu. Trong nhà đồ đạc sắp đặt gọn gàng ngăn nắp. Trên bàn thờ là ảnh mẹ, mùi hương như đang ấm nồng đâu đây.

- Anh thắp hương cho mẹ rồi đi rửa cho mát ! Giọng Thắm vẫn còn rụt rè như thưở nào.

Thắp hương cho mẹ, Bình  nhìn trân trân vào những vờn khói đang từ từ thoát ra. Như đang thấy mẹ mĩm cười với vì sự trở về của Bình,  với người con dâu hiếu thảo, rộng lượng. Bình vái mẹ và mong mẹ ở nơi suối vàng tha lỗi cho  một đứa con lạc bước trở về.

***

Rồi Thắm kể chuyện nhà cho Bình nghe. Thắm kể trong nghèn nghẹn của dòng nước mắt hờn tủi, của sự sẻ chia, của sự mừng vui đoàn tụ. Mà cũng phải thôi, hơn nữa đời người rồi, bao nhiêu là nỗi niềm muốn nói…
Kể từ ngày Bình bỏ đi, Thắm một thân một mình lam lũ nuôi mẹ chồng, nuôi con không biết bao thăng trầm, oan nghiệt. Nhưng rồi ông trời cũng run rủi lòng thương, mà không, phải là lòng thương từ Lan và Đức. Thấy vợ con Bình hoàn cảnh tội nghiệp, cơ cực, Lan đã xin cho Thắm vào làm hộ lý ở trại điều dưỡng nơi Lan làm việc. Và Quốc trở thành con nuôi của Đức và Lan từ đó,  một phần do yêu thương thằng bé ‘‘không cha’’, một phần do chiến tranh đã cướp đi quyền làm bố, làm mẹ của Lan và Đức. Quốc được sự chăm sóc của Thắm, của bố mẹ nuôi lớn nhanh như thổi và học giỏi. Ngày Quốc tốt nghiệp Đại học cũng là ngày Bình  vào tù và cũng là ngày mẹ Bình buồn tủi mà qua đời. Ngày đó là ngày Bình ghi nhớ suốt đời và không bao giờ quên. Bây giờ Quốc đã là bác sỹ quân y, phó khoa thần kinh với cấp bậc thượng úy.

Câu chuyện Thắm kể vừa dứt, tiếng loa phóng thanh cũng vang lên lời chúc tết của Chủ tịch nước, rộn ràng trong những khúc ca mùa Xuân. Những chùm pháo hoa bung xòe trên không trung như hoa cà hoa cải, báo  hiệu giờ giao thừa đã đến. Bình và Thắm đến ban thờ tổ tiên thắp nén nhang cầu nguyện cho năm mới bình yên, cầu cho Đức gặp may mắn trong chuyến đi sắp tới…

Ngoài kia, trời lất phất bụi sương, cành mai vàng đang khoe những nụ hoa xinh tươi rực rỡ rung rinh trong gió xuân nhè nhẹ.

Mùa xuân xinh đẹp đã về. Một trang đời mới lại bắt đầu…