(Nhân sự việc phụ huynh bắt cô giáo quỳ ở Long An)

Nghề của mình buồn quá phải không em
Mang thanh xuân ươm mầm cây đạo đức 
Đạo và đời có lẽ nào đối nghịch 
Đạo suy rồi liệu đời có hưng không?

Nghề của mình buồn quá phải không em
Trẻ ê a, nghịch đùa đâu dám chấp 
Cứ quặn lòng theo từng lời trách phạt
Góc giảng đường cùng giấu nước mắt rơi...

Nghề của mình buồn lắm phải không em
Trang giáo án dành tinh tươm mộng ước 
Trao yêu thương vang theo từng lời giảng 
Dạy trẻ lớn rồi, trẻ quở phạt chúng ta.

Nghề của mình buồn lắm phải không em
Anh nhớ quá cụ đồ xưa tóc bạc 
Cũng gieo đời qua từng trang giấy hát 
Nhưng chuyện cũ rồi... chuyện cổ tích nước ta! 
                           

Sông Đốc, 10/03/2018