Nghe tin em sốt, anh thương quá !
Không thể về thang thuốc chăm em
Chốn xa vời ... Ngồi, đứng chẳng yên
Niềm yêu dấu, anh gửi nhờ mây gió.
 
Có trời đất soi tỏ lòng anh đó !
Chữ chung tình, khắc dạ nào phai
Phải xa em biền biệt tháng năm dài
Bước chân giang hồ ... Đâu ngừng nhung nhớ ?
 
Nơi thành phố phồn hoa, ồn ã
Tâm hồn vẫn buồn bã, đìu hiu
Chả khi nào nguôi nghĩ tới em yêu !
Thăm thẳm lòng anh, soi cùng tới đáy.
 
Đường chủ nghĩa dù sâu xa biết mấy
Tư tưởng gì có cũng hư không ...
Nếu trên đời này chẳng có em ?
Để cánh chim anh ... Nước non vùng vẫy
 
Rồi anh sẽ về bên em mãi mãi
Cùng nhau hạnh phúc giữa sao trăng
Sống với tình trọn đến trăm năm
Khi ốm đau, cưng không còn lẻ bóng.
 
Tin em sốt ... Làm tim anh tê cóng ...
 
      PHẠM NGỌC THÁI