Thời xuân xanh em, bông hoa thơm trên núi
Mang tiếng hát bay vang vọng khắp non sông
Theo các chiến binh vào cuộc chiến tranh
Sắc đẹp tựa Kiều, hồn thanh như suối
 
Trải qua bao tháng năm gió bụi
Vẫn thơm thảo cuộc đời, người thiếu phụ Việt Nam
Anh muốn mang em tới cõi vĩnh hằng
Cùng dòng thi ca thiên thu bất hủ
 
Ta đứng giữa non cao, bể cả
Ca ngợi "Tình yêu và cuộc sống", thế nhân ơi !
Lên án chiến tranh giết hại con người
Tha thiết hòa bình, tự do dân chủ.
 
Anh gặp em một chiều nắng đỏ
Với áng thơ tình gieo giữa nhân gian
Em bảo rằng đã khóc... đọc thơ anh...
Rồi em yêu, chỉ đơn thuần có thế !
 
Anh cũng đến với em bằng trái tim bình dị
Làm người đàn bà cuối của đời anh !
Nguyện mang em theo khát vọng thi nhân
Và sẽ yêu đến khi nhắm mắt.
 
Đất Sài Gòn... mùa này gió mát
Hỡi cô ca sĩ năm xưa...
Biết mấy gian truân mà sống như mơ
Bước hải hồ anh đi, em là bạn gái !
 
Chúng mình không còn tuổi để sinh con, đẻ cái
Nhưng ngàn năm hồn quấn quít bên nhau
Đấy là anh ước vọng tình yêu !
Em có nghe ! Trong trời đất đang mây bay, gió thổi...