Một nỗi trong tim rất nhẹ nhàng

Sáng bừng như của ánh dương sang

Một mảnh tim vỡ đang gào thét

Một tình yêu quá bẽ bàng
 

Em nhớ thương chi mãi một người

Mảnh tình đã úa có còn tươi?

Ngoài kia yến nhỏ không còn lượn

Nhìn em đi, chẳng thể cười
 

Em hãy là em dẫu một lần

Hãy dừng lạc bước chốn ái ân

Bướm chẳng còn cần hoa chẳng nhụy

Níu chi người chẳng dừng chân?
 

Hãy tự thương em, một kiếp người

Mảnh hồn tan nát đến tả tơi

Người dưng ngược lối không còn nữa

Thương em tự bán một nụ cười.