Nhớ Sài Gòn nhớ em…

Chiều công viên nắng dùng dằng ngọn cây

Em thắp thoáng bên đường xe bước vội

Nắng màu gì hôn tóc ngắn bay vai

 

Nhớ Sài Gòn nhớ em…

Chiều tan trường áo xõa chân bay

Em bước vội bên hàng hiên mưa nắng

Anh bên đây quán cóc ngắm mây bay

 

Nhớ Sài Gòn nhớ em…

Đêm giáo đường em tựa thiên thần

Anh ngoại đạo chờ em cánh cổng

Tiếng chuông ngân dồn dập tâm hồn

 

Nhớ em lắm sân trường đại học

Em vào đời bỏ chiếc bóng ngã dài

Và bây chừ em là góa phụ…

Anh một đời vẫn chiếc bóng chiều rơi.

 

Xa Sài Gòn cơn mưa rào chợt nắng

Bỏ nắng chiều thắp nến đầu ngọn cây

Xa áo trắng nắng dùng dằng không tắt

Bỏ con đường quán cóc đợi chờ ai

 

Khung thợ vẽ chờ bóng qua chiều sáng

Bút cọ nghiêng lấp loáng tóc bay vai

Tháng năm dài bức họa ra kiệt tác

Áo thôi bay vóc dáng miệt mài

 

Tạm biệt Sài Gò còn em thì vĩnh biệt!

Em xa đường em xa phố em xa anh

Còn kiệt tác treo lòng anh mãi mãi

Sáng trưa chiều chân quanh quẩn theo tranh.