Cầu Đà Rằng một thời em qua đó

Mái tóc thề soi bóng nước sông Ba

Dòng phù sa nuôi vườn cây bói quả

Trên bãi bồi lấp lánh ráng chiều pha. 

 

Vạt nắng vàng in nghiêng lòng tháp cổ

Chim không về núi Nhạn cũng bơ vơ

Em có thấy đỉnh Chóp Chài xa thẳm

Đường quanh co dốc đá có hững hờ.

 

Lạ gì đâu chút mưa chiều nắng sớm

Chuyện thất thường lòng con gái cheo leo

Nói lời yêu sao mà nghe khó quá

Quay lưng rồi đuôi mắt lại nhìn theo.

 

Em có nghe tiếng chuông chùa xa vắng

Chuyện nắng mưa xin gởi lại cho người

Đò qua sông biệt tăm người ở lại

Núi Nhạn sông Đà thương nhớ gởi cho ai.

 

Tình đã cạn qua bao mùa mưa lũ

Đất lớ sông bồi biết có đợi chờ nhau

Câu hẹn ước đã xuôi dòng Đà Diễn

Còn chơ vơ hiu quạnh mấy nhịp cầu.


Tuy Hòa, 12/10/2020