1

          Dân xứ Nẫu

          Giọng quê mùa

          Hồn thi sĩ

          Đời chiêm bao

          Tiếng tăm mơ hồ

          Ngây thơ lơ mơ ất ơ

          Mệnh liêm trinh

          Quan lộc tuần triệt

          Thiên thượng hỏa

          Sinh nhằm mùa đông

          Lỗi mùa sinh

          Nên đời con khổ

          Mưa rát mặt vào ngày sinh

          Mưa mừng sinh nhật tôi

          Cô độc

          Ly hương trên quê hương

          Mưa buồn tủi

          2

          Phương Nam là tràm đước

          Phương Nam có em

          Chợt mưa và chợt tạnh

          Vấp ngã và buồn đau

          Mưa bắt chẹt

          Mưa đe nẹt

          Mưa đời làm hoang vắng một tâm hồn thi sĩ

          Mưa cuống quýt

          Mưa líu ríu

          Mưa xổ toẹt

          Mưa bất cần của tuổi trẻ bị chèn ép

          Đến đâu thì tính tiếp

          Cứ quậy cái đã

          Mưa tung hê những ràng buộc phi lý

          Mưa ngộ nhận

          Mưa cô đơn trên xứ người

          Buồn ơi tuổi trẻ không lý tưởng

          Lý thuyết va đập với cuộc đời

          Chào sách vở

          Những điều không tưởng

          Lả tả rơi như ngày mưa bão

          3

          Mưa thị phi phủ chụp xuống đời người

          Đúng sai tốt xấu khen chê

          Mưa đá ném vào tôi

          Những lời thia lia tựa dao sắc

          Mưa khủng bố

          Mưa tra tấn

          Đủ kiểu đủ trò

          Dù giàu trí tưởng tượng cũng không nghĩ nổi

          Thầy tà bạn ma

          Võ bùa nhập đồng lên xác

          Chắp tay tôi niệm A Di Đà Phật

          Mưa đời lặng lẽ trôi qua

          4

          Tôi chìm sâu trong sự cô đơn

          Mưa tẩy chay

          Mưa cô lập

          Trời cũng lẻ

          Đất cũng lẻ

          Cô độc là hình thái khác của tư duy

          Tôi thảng thốt nữa đêm

          Mưa xua đuổi

          Mưa tránh né

          May còn có câu thơ tuổi trẻ

          Dài như mưa nối đất cùng trời

          THẠCH ĐÀ