Quanh ngõ đời trắc trở

Thiện lương em giấu rồi

Buồn chi so thiện ác

Bán trôi thêm mấy đồng?

 

Ôm thương cho nặng gánh

Mây tươi hơn mấy tầng

Tàn rơi bông cỏ dại

Ngồi góc đường ngây ngô.

 

Lòng nên sông rộng lắm

Đò ngang thêm mấy lần

Lục bình phiêu theo gió

Thâm tình tan theo sương.

 

Em quẳng rồi quang gánh

Về ôm ru lấy mình

Bên khối hồn chật hẹp

Đời cười

Em buồn không?