RU ANH

Ôm em mà ngủ đi anh
Hư hao ngày tháng chòng chành niềm đau 

Cớ gì thao thức đêm thâu
Để cho sợi tóc nhuốm màu thời gian 

Thương nhau từ thủa cơ hàn
Hai tay chèo chống gian nan với đời 

Ngủ đi anh của em ơi!
Ôm em mà ngủ qua rồi khổ đau 

Tay em anh hãy gối đầu
Em ru anh ngủ đêm sâu giấc đời!

QUÁCH LAN ANH

LỠ ĐÒ

Kiếp sau biết có hay không?
Kiếp này thôi đã sang sông lỡ đò

Người ơi chẳng dám hẹn hò
Càng thêm đau đớn dày vò tâm can.

Người về bên ấy bình an
Còn em nước mắt thấm tràn gối đêm

Xin đừng hứa hẹn gì thêm
Trả anh kỉ niệm êm đềm ngày xưa!

Em ngồi giặt áo ngày mưa
Giặt cho sạch áo vẫn chưa sạch lòng.

QUÁCH LAN ANH