Ta lặng ngồi nghe bồn chồn trong dạ

Trời Sài Gòn mây giăng nắng nhạt nhòa

Đường vắng vẻ, lá vàng kêu xào xạc

Cách ly người, mùa Covid trầm tư.

 

Cuối hè buông cháy bừng bừng hoa giấy

Bung đỏ niềm tin chạy len lỏi Sài Thành

Nốt ám u như đầy lùi một bước

Giãn cách này ta hẹn gặp bình minh.

 

Trái tim hồng hòa quyện trái tim hồng

Gom ấm áp tưới lên mùa dịch bệnh

Sài Gòn thơ nhẹ nhàng đi về trước

Lòng trẻ lòng già như xoa dịu hạt điêu linh.

 

Những tâm hồn sáng đẹp tựa vì sao

Đêm trắng đêm miệt mài say chữa bệnh

Ngăn chuỗi lây lan rớt ra ngoài ngõ phố

Sóng dữ cận kề khuôn mặt nét tươi xanh.

 

Từ tứ phương như máu chảy ruột mềm

Vọng hướng Sài Thành đang mùa đại dịch

Mớ rau non non, chút lời chân chất

Túi gạo thơm thơm cũng lan tỏa ân tình.

 

Này nhé em, bến phồn hoa mùa Covid

Khẩu trang mong manh che chắn mặt người

Em bên ấy, người bên này khoảng cách

Hỏi cõi lòng có tràn dậy chơi vơi?

 

Rồi ngày mai nắng vàng tươi đổ xuống

Khắp Sài Thành, Hòn Ngọc sáng long lanh

Người lại di, em mừng tung tăng phố

Hạnh phúc ùa về, ta hớn hở cười xinh.