SERENADE

em quyến rũ từ buổi đầu tôi lỡ bước
Serenade ơi

đều đặn và dịu dàng mỗi ban mai em mở cửa đón tôi
em mở cửa bằng một chiếc áo mới
(em chắc là sẽ đem đến cho tôi điều ngạc nhiên mềm mát)
và em mở cửa bằng một cái nhìn đi nơi khác
(vậy mà ánh nắng ấy ở lại nơi tôi)
em mở cửa không bằng một nụ cười
(nụ cười em thường dành cho nhiều người khác)
nhưng tôi biết trong lời em đang ngân nga một thanh âm ấm áp
Serenade ơi

này vòm lá xanh trên đầu
này đất dưới chân cầu vàng nâu
này những chàng trai đốt thuốc chuyện gẫu
này đôi nhân tình rình rập hôn nhau
này buổi sáng tươi màu
này thời gian
này cuộc đời
… 
tôi đang ngồi đây tôi đang uống tôi uống uống đến muôn sau

này em
tôi đã trộn cà phê với khói thuốc
như bầu trời trộn hương nắng trong mây
như em trộn điều chi đâu vào tóc
nên có còn chi đâu nữa ơi ngày

em quyến rũ từ buổi ấy tôi say
từng chiều say qua những đêm say
hai nhánh chân tôi khô trên mặt ghế
những chiếc ghế của em
hai hốc mắt tôi tan mờ trong khói
khói thuốc của em
hơi thở tôi hương cà phê nồng lắm
những ly cà phê của em
nghĩ suy tôi chất đầy thầm kín
những thầm kín của em
Serenade ơi

đều đặn và dịu dàng mỗi ban mai em vẫn mở cửa đón tôi
em mở cửa bằng một điệu đi rất khác
ví như một khúc buồn Serenade chăng?

QUỐC SINH