Với TH.

Tôi dắt mùa thu lên thuyền ngược nguồn Hòn Kẽm

Buổi chiều rất hiền vạt nắng rải xanh rêu

Bên bến vắng Đá Ngang thuyền gối bãi

Phía Nhũ Sơn hiu hắt khói lam chiều.

 

Đành bỏ lại phía Đèo Le sắc vàng của lá

Tôi ngược nguồn tìm một chút xanh non

Đây Nước Mắt, đây Gành Tiên , Cổ Ngựa

Và, mắt em xanh mướt mát cõi hồn

 

Nghìn bí ẩn giấu trong triều dâu bể

Những mất còn đè nén dấu lung linh

Như hồn em thấu một đời đâu dễ

Nên trăm năm là cả cuộc đăng trình.

 

Và , bồi lỡ như một điều không thể

Nghiêng bên này rót đầy đặn bên kia

Để nước mắt và nụ cười nhân thế

Cứ đậm đà như một nỗi sẻ chia

 

Em, Đá Dựng ven sông hồn chữ cổ

Một đời tôi dịch mãi vẫn chưa xong

Tôi, khao khát Vũng Tăm tình sóng vỗ

Một lời yêu sôi mãi vẫn chưa tròn…

 

Ngày khuất Kẽm gió luồng qua vách núi

Mùa lên cao chiều xuống thấp, thật gần

Thuyền xuôi bến và hồn tôi bổi hổi

Cứ mơ hồ, đăm đắm, bâng khuâng!...

 

Chiều trên sông sợi khói cứ đi vòng!

 

                  Hòn Kẽm, Tháng 9.2017