Có một ngày ta để đánh rơi nhau

Bên góc phố chìm trong mưa rất cũ

Lá trôi theo không một lời nhắn nhủ

Cuộc trốn tìm đi suốt tuổi thanh xuân.

 

Ô cửa nào vương sợi tóc bâng khuâng

Tình thuở ấy trong veo màu ngọc bích

Ngói rêu phong xanh khoảng trời cổ tích

Trong làn mưa phơi nỗi nhớ lên đầy.

 

Có khi nào ta mới hết đắm say

Bao vết thương, bao giận hờn nông nổi

Vũ điệu mưa những ngày không ai tới

Môi người run sủng lạnh quá ngu ngơ.

 

Có một ngày ta tìm lại ký ức xưa

Tan theo mưa vào khoảng không vô tận

Nhịp đập thời gian cũng đành hữu hạn

Đâu hiện cầu vồng bảy sắc đợi chờ nhau

 

Khi dòng đời thành thác lũ chênh chao

Cơn mưa ghé qua chợt trôi đi mất hút

Sợi tơ giăng giăng cùng trời cuối đất

Có chút ngọt ngào cho hai kẻ yêu nhau?

 

Người qua sông có giữ nụ hôn đầu

Mùa trôi đi một màu trăng huyết dụ

Mưa tháng năm đâu trở mình ngái ngủ

Trong khói sương giọt lệ cũng ngậm ngùi.