Vắng em mây gió não nề

Hoàng hôn quạnh quẽ, đêm về mông mênh

 

Nỗi buồn chẳng gọi thành tên

Bâng khuâng nhật nguyệt, gập ghềnh hồn tôi.

 

Đò ngang sang đến bến rồi

Mà sao con nước vẫn bồi hồi đêm

 

Sông kia thao thức nỗi niềm

Lòng này trắc ẩn trong miền thực - hư.