Lời của sóng, mơn bờ kháo chuyện

Cứ thì thầm về nơi xa xôi

Dập dềnh vun vỡ bao điều tiếng

Trong suốt, phận đời mãi nổi trôi

                     *

Lung linh nắng xuân tan, loang, vỡ

Trên triền cao, bãi vắng cuối dồi

Màu nắng cũ, day lòng chợt nhớ

Biết ai còn cất giữ giùm tôi

                     *

Lời của sóng, gọi hờ cuống gió

Bay phiêu diêu hoa cỏ long chong

Trên biển biếc, con thuyền bé nhỏ

Nghe sóng ru, dường cũng xiêu lòng

                      *

Thả neo đậu, lưng chừng triền sóng

Dập dờn khua xao động hoàng hôn

Sợi dây neo căng, chùng đánh võng

Giăng ngang chiều một đóa yêu ngôn

                      *

Ơi con sóng cố tình vun đổ

Cứ trẻ trung mãi đến bạc đầu

Trời tím thẫm xuân thì chín rộ

Ngoảnh bến bờ, sóng vỡ chạm sâu ...

         

Lê Thanh Hùng