Sáng tác - Phê bình

Đèo bồng xứ Huế (Huỳnh Phiêu Diêu)

      Về Huế tôi đi trong sự hoan lạc tận cùng của ý thức trong thứ niềm vui phố xá hàm răng trắng đều em thả qua phố mái tóc sông Hương mượt mà uốn éo chảy không hờn không giận cũng không vui chỉ là em vẫn vốn vậy. Anh biết thế răng chừ anh cứ đi tìm em mãi trong hương mờ phố xá trong những con đường thinh lặng đầy những xác khế lả tả lơi tơi rơi rụng trong vô vàn con mắt đẹp như con mắt hến chiêm bao ôm ấp em đưa em về núi ngự trốn đời tìm đến Lăng Cô vỡ òa trong thứ nước mặn chát cơn say!!!.

      Em ở đâu em mắt một mí hai mí hay ba mí quần hồng áo trắng hay khỏa thân xuống đời. Em ở đâu cây trứng gà trước ngỏ vàng rực như một liều thuốc mê anh uống chiêm bao sầu vai phố rộng hoang liêu anh lội trong vũng lầy tìm em gió Huế lạnh giá em ở đâu môi mắt anh tìm đến ông trời  tươi cười bảo rằng em ở trong anh trong ly rượu cháy phổi trong làn khói cay mắt trong những gì anh nghĩ anh suy anh mừng quá nhảy xuống trần gian thấy em đang ở bến đợi mặc quần hồng chuẩn bị lên đò sang sông.
      Hỡi ôi!!!. Đời đèo bồng anh hay anh đèo bồng đời. Huế ơi!!!. Em ơi!!!.
Huỳnh Phiêu Diêu

Bài được đăng bởi biên tập viên Phạm Ngọc Hiền vào lúc 05:48 - 24/11/2017

 
 
 

Trang chủ         |          Sáng tác - Phê Bình         |          Văn hóa - Nghệ thuật         |          Giáo dục - Sức khỏe         |          Kinh tế - Xã hội         |          Liên hệ