nhiều lần tôi chạy về thành phố
trong lặng im
trong hụp hửi 
tuổi người 
thật chậm 
tôi biết 
thành phố còn thưa thớt quá 
những khoảng vắng không người 
không tên gọi 
tôi muốn nán ở ngã tư thêm chút nữa 
dưới ngọn đèn đỏ 
và tôi biết 
máu vẫn chảy về tim dù cố kéo vài giây 
để sống 
tôi ngồi trong đêm thành phố cùng tiếng ghita 
tiếng đàn khêu đèn sáng trên tường
tiếng đàn khều chiếc lá rơi dưới vỉa hè
tiếng đàn gãy nhịp 
hốt hoảng 
trước bóng tôi và bóng thành phố 
gợi hoang vu đồng bằng 
khua lắt lay con sóng 
và tôi biết 
thành phố có tiếng đàn bông lúa 
đôi khi tôi dừng xe dưới hầm 
nghe hoa thở 
rồi rụng tả tơi 
như thành phố vừa đi qua chòm hoa giấy 
nhưng tôi biết 
thành phố ở trong hoa
thật chậm 
tôi đi vào thành phố 
và tôi biết 
thật chậm 
thành phố đi vào tôi. 


11/2018
Trần Đức Tín