nếu như run là một sự chân thành thì Nha Trang ơi

                                                                          tôi run lên mỗi khi lòng vỗ lại

hoa tường vi hồn còn vương trên đường Trần Hưng Đạo

nỗi nhớ bay bời bóng lá biếc xưa

 

và nếu có những cách xa tình thành tơ dại

thì Nha Trang ơi

                        tôi đã ly em trong mấy bận ly hương

một mùi em biển đậm

một màu em vịnh lộng

tắm tưới tôi qua mấy trời

hít thở mấy nẻo đường…

  

tuổi thơ tôi nghệch ngoạc bò ngọn cát

trăng tinh tươi cưỡi trên lưng

hai mươi tôi hẹn hò cát muộn

trăng khuya bọc hai đứa lạnh ngần

 

anh trai dứt tay ở bến xe nội tỉnh

mười một tuổi tôi lạc dép Phương Sài

cái đêm tôi vừa đến mưa Đồng Đế

không kịp tiễn chị trên giường bệnh

ga phố Thái Nguyên rạc mắt tới tàu mai

  

những ly cà phê vội giờ đại học

khuấy rất trong tuổi trẻ bạn bè tôi

 

tôi đọc mỗi mặt người

                                giàu như trang sách

đọc tôi với Nha Trang một cuộc đời

  

thấy mình đầm trôi trên dòng Cái

thấy mình cập trưa bến Bình Tân

thấy mình sử xưa bên cổ tháp

thấy mình bay ngang câu chuông lâng

thấy run mỗi khi lòng vỗ lại

thấy thanh sau mỗi ly thương

thấy mê đuối đời mở mãi

thấy mình trổ hoa như vườn…

 

qua bao biển xa thuyền già gối bãi

tôi gối em

               Nha Trang ơi

giấc rộng ra khơi.

 

 QUỐC SINH