chắc mẹ buồn lắm phải không

trời tím bầm như nước mắt

những bàn chân của làng lún sâu vào bờ bãi

chưa kịp soi lại tuổi đời

chợt

bóng nước vỡ đôi

 

chắc mẹ buồn lắm phải không

cái màu tím rỉ màu như máu

cây dủ dẻ sau nhà vẫn lặng im không nói

nghe đâu

phía cuối làng lời tuyệt mệnh vừa trôi

 

mẹ đừng khóc nữa

mẹ ơi

trời đổ mưa và lòng con lửa đốt

ai lau được khoé buồn cho quê tôi sao để trắng trời tay với

rệu rã rồi

mấy đứa nhỏ

mồ côi

 

trước bầu trời tím

mẹ đứng nhìn bão nổi.