3.

Hồn quỷ dị cúi xuống ngục tim

Những câu thơ ma ám

Bóng ma lung linh trong hồn

Phất phơ áo trắng ai thác oan

Về đòi lại tâm hồn đã mất

Chữ gieo xuống dội lên tức tưởi

Trang giấy chối từ mặt chữ yêu ma

 

Ta thường ngồi một mình trong nghĩa địa

Giỡn đùa cùng hồn quỷ khóc trăng tan

Những ly cà phê nâng lên miệng

Bóng ai chập chờn sau rặng chuối xa xa

Ngồi nghĩ những câu thơ chết đọng

Ngồi trầm tư cho một lẽ sống

Ngồi hoang vu cho hết cuộc đời

Ngồi âm thầm trong bóng đêm rơi

Xin toàn vẹn mảnh hình hài oan khốc

Nghiệp trả dần theo nhịp thở điêu linh

 

Ta thường đến những ngôi chùa thắp nhang nói thầm cùng những tượng Phật

Câu kinh nào xa xót ru mê

Tiếng mõ điểm nhịp dẫn hồn ta trong bóng xế

Về đầu thai lại cõi trăng lên

Những thiền sư im lặng

Dạy ta bằng trực chỉ nhân tâm

Giao cho ta ngòi bút

Dẫu đau thương ta vẫn nhận lãnh phần

Phần đời cay ngiệt của một thy sỹ

Gió thổi giật mái tóc dài phủ gáy

Mắt đứng tròng chớp lóe cái nhìn

 

Ta còn đủ chân tay và trái tim

Ôm ngực gục xuống tờ giấy trắng

Không một chữ nào được ghi lại

Vô ngôn toàn phần

Chữ bất đắc dĩ gieo vào lòng người trạng thái

Mộng chưa xong đã tiếng gọi lên đường

 

Đường thiên cổ miên viễn dài xa tắp

Ta sánh vai cùng bóng ma

Ta khoác vai cùng hồn quỷ

Ta từ chối loài người chơi cùng quỷ

Sống say mê cho hết một kiếp nầy

 

Đừng hỏi ta vì sao

Con người phạm trọng tội

Đưa dần nhau về cõi chết mông lung

Một mai giã từ kiếp sống

Cho ta làm ma phơ phất bóng đêm dài

Hồn oan thác xuống tuyền đài

Không cung khai những dấu đời bức triệt

Con người muốn ta chết

Nhưng không, ta vẫn sống

Giữa đất trời như một bóng gội nắng gội sương

Như hồn ma bóng quỷ giữa đêm trường

Trăng cháy rực như lửa bùng nguyên khối

Soi hồn ta đêm nay

Bóng ta dật dờ ngõ chuối vồng khoai

Chập chờn từng con hẻm

Tiếng chó tru lên hoảng khiếp

Tiếng mèo rên đọa lạc hồn thơ

 

Những chiếc áo đồng phục

Đã tống giam ta vào cõi điên bất xác

Nơi đó ta nhìn thấy những hình nhân trần truồng

Sống như trong địa ngục trần gian

Những chiếc áo từ mẫu

Cứu ta khỏi bàn tay hạ thủ

Những cơn buồn liên tiếp

Về vây phủ hồn ta

Ta vẫn tỉnh nhưng hồn đầy ma quỷ

Ta nuôi trong đầu tiếng hát đêm khuya 

 

4. 

Chữ bắt vần sống trong đảo lộn

Mộng thoát hình không cửa ngục đầu thai

Hoa cô đơn rơi trong bóng đêm dài

Trăng khao khát mọc trên trời đỏ ối

Những kiếp lầm than đi dần vào ngõ tối

Mang những tâm sự về đâu

Người phu hốt rác mặt cúi gằm nhẫn nhục

Moi trong thùng một thứ để ăn

Một lũ điên cuồng loạn vì tiền

Miệng đớp thủng cả tim người máu huyết

 

Ta vẫn tìm đến tương lai

Bằng hồn thơ giam ngục

Sống kề bên những ngọn lưỡi lật lọng

Sự tàn ác đã không còn biên giới

Bao phủ quanh ta là một màu đen tội lỗi

Phật cúi nhìn ngoảnh mặt làm ngơ

Nhân gian mê đồ lòng người liên kết

Để tìm đến cõi chết

Tan hoang ánh nhìn

Chết gục niềm tin

Phá cửa ngục tìm cho ra trần thế

Nơi con người sống thoát kiếp đọa đày

 

Hãy cho ta một lưỡi kiếm

Đâm phập vào tim ác thú

Dòng máu vọt phăng rửa nhục rửa hờn

 

Hãy cho ta một tiếng thét

Đứt họng gọi tên trời

Để gào rú những khi chìm ngập

 

Hãy cho ta một ngôn ngữ

Để giải trình với Thượng Đế bên trên

Về kiếp người lầm than

Bị chà đạp dưới bàn chân mãnh thú

 

Hãy cho ta một cái đầu

Mở ra muôn cảnh

Khơi gợi siêu linh

Hồn nổi loạn một ngàn vấn nạn

Không có gì trên mặt đất tái sinh

 

Hãy cho ta một trái tim

Bao dung rộng khắp

Để ta ôm vào cuộc sống tàn tạ

Nhân loại trầm luân trong oan khổ vô cùng

 

Hãy cho ta một tiếng reo mừng

Đón cho nhân loại những thánh thần xuất hiện

Trên dãi đất giằng xéo liên miên

Người với người đã trở thành thú dữ

Đại nạn đến lòng người nối lại

Nối lại lầm than

Nối lại thương mang

Nối lại dòng giống đã qua vô lượng kiếp

Nối tình người

Nối hồn nhau kết liên chống lại sự triệt hủy

Khi quê hương còn trong khổ ải

Chẳng ai cười nổi giữa niềm đau

 

Hãy tìm nhau

Hãy tìm nhau

Đừng phân biệt sang hèn, giàu khổ

Hãy nhìn cho rõ

Những ai lòng lang sói

Những ai ấm tim người

Những ai cù bất cù bơ

Trên vỉa hè gió lùa nằm đợi sáng

Hãy nhìn nhau cẩn trọng

Và thương nhau hơn hết bao giờ

Để cho kiếp người thôi lạc lõng bơ vơ