Mắt môi nào cười nói không thôi

Trong nắng thu vàng rơi, gọi gió

Vẫn trinh nguyên, lời yêu để ngỏ

Rối lòng ai, đổ nhịp liên hồi

                    *

Vẫn sắc màu của một ngày xưa

Cuốn quýt, ngập ngừng trong mắt biếc

Như năm tháng chưa hề cách biệt

Mặc thời gian gõ nhịp, đẩy đưa ...

                   *

Vẫn ngượng ngùng quẩn bước ... chần chừ

Tóc mai rối, xòa không kịp vén

Dẫu đã biết, đời không trọn vẹn

Gió cứ miệt mài, ru vô tư

                  *

Chểnh mảng tiếng cười rơi ngập ngừng

Bước sánh bước, đường quanh lối hẹp

Điều gì đó như là gượng ép

Để chiều rơi thảng thốt, bỗng dưng ...

                   *

Bên nhau cùng đứng lại, nhường đường

Không ai muốn là người khác trước

Ơi ảo vọng vô tình có được

Một sợi tình, như khói, như sương ...

 

Lê Thanh Hùng