Về Phú Yên em nhé

Tháp Nhạn những đêm rằm

Câu thơ nghiêng sườn núi

Sóng sánh cả mùa trăng

 

Sông Ba mãi thầm lặng

Cho cánh buồm vấn vương

Nối đôi bờ hò hẹn

Những nhịp cầu thân thương

 

Tuy Hòa vui phố biển

Yêu con sóng xô bờ

Nắng vàng ươm bãi cát

Đẹp tựa một nàng thơ

 

Tinh sương leo Mũi Điện

Đón triệu ánh bình minh

Hải Đăng soi tia sáng

Mặt biển càng lung linh

 

Ghé thăm Gành đá đĩa

Chiếc tổ ong khổng lồ

Mơn man con sóng biếc

Ngỡ ngàng như đang mơ

 

Hoa vàng nơi Bãi Xép

Cỏ xanh đến mượt mà

Biển cũng xanh như thế

Trời thì xanh bao la

 

Con đường mòn trên biển

Tàu không số ngày xưa

Vẫn còn in bóng nước

Từng chuyến ghé Vũng Rô

 

Nhất Tự Sơn đẹp lắm

Sóng chọi nhau vỡ òa

Cùng vui ta lội biển

Đường ra đảo không xa

 

Hội Bài Chòi giục giã

Lưu giữ cả hồn quê

Ngày Xuân vui vui quá

Quên hết cả lối về

 

Biết rằng em sẽ lạ

Nhưng có anh ở bên

Em trở thành cô Tấm

Nơi đất Phú trời Yên.

HỒ NGỌC THẢO